Thời Tận Thế

Khải Huyền 3:14-22

Đức Chúa Giêxu gửi lá thư thứ bảy, thư cuối cùng, cho Hội Thánh Laođixê.  Laođixê là một trong các thành phố lớn nhất tại Tiểu Á, nằm khoảng 40 dặm về hướng Bắc của Êphêsô.  Thành phố nầy là trung tâm tài chính giàu có, nổi tiếng về các trường y khoa, và là nơi sản xuất thuốc chữa mắt rất công hiệu.  Laođixê cũng là một thành phố có nhiều thú tiêu khiển, cho nên người dân của thành phố nầy chỉ chăm chú tìm kiếm lạc thú riêng cho họ.  Mặc dù hiện nay thành phố Laođixê đã sụp đổ hoang tàn, nhưng vào lúc thành phố ấy còn hưng thịnh thì họ có một hệ thống dẫn nước rất độc đáo: Một đường dẫn nước băng tuyết tan từ trên núi xuống, và một đường khác dẫn nước nóng từ suối nước nóng cách Laođixê khoảng 5 dặm.  Nhưng khi nước nóng chảy đến Laođixê thì đoạn đường dài làm cho nó chỉ còn ấm hâm hẩm.

Đức Chúa Giêxu xuất hiện cho Hội Thánh Laođixê là Đấng Amen, có nghĩa là Đấng không dời đổi về mục đích và lời hứa của Ngài.  Ngài cũng xuất hiện là Đấng làm chứng thành tín chân thật, nghĩa là Đấng đã đến thế gian bày tỏ, làm chứng về Đức Chúa Trời cách chân thật.  Sau hết Ngài là Đấng làm đầu cội rễ cuộc sáng thế của Đức Chúa Trời, nghĩa là Ngài là lý do nguyên thuỷ của cuộc sáng tạo vũ trụ, vì “mọi vật bởi Ngài dựng nên, chẳng vật chi đã được dựng nên mà không bởi Ngài.” (Gi.1:3); “vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được… đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả.  Ngài có trước muôn vật, và muôn vật đứng vững trong Ngài.” (Côl.1:16-17).

Đức Chúa Giêxu Christ đã xuất hiện là “Đấng Amen, Đấng làm chứng thành tín chân thật, Đấng làm đầu cội rễ cuộc sáng tạo của Đức Chúa Trời” cho Hội Thánh Laođixê, là vì vào thời kỳ lịch sử của Hội Thánh trùng hợp với ý nghĩa thư nầy thì ‘thuyết tiến hoá’ phủ nhận sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, đang làm bá chủ ở hầu hết các trường đại học, đã làm lung lay đức tin của rất nhiều người trước đây tin vào lời của Chúa trong Kinh Thánh.  Một số giáo hội chưa hề kinh nghiệm sự hiện diện của Chúa ở giữa họ đã nghiêng về cách giải thích Kinh Thánh sao cho phù hợp với thuyết tiến hoá.  Nhưng tác giả của cuộc sáng tạo là Đấng Amen luôn luôn bày tỏ về Ngài cách thành tín chân thật từ khi sáng thế đến nay.  Trong các thư gửi cho 6 Hội Thánh trước, chỗ nào cũng được Chúa khen ngợi về một hoặc vài điểm nào đó; riêng Laođixê đã không nhận được bất cứ lời khen nào, mà chỉ có lời quở trách.  Hội Thánh vào giai đoạn Laođixê không còn trung thành với Chúa nữa, đã bỏ mất mục đích ban đầu, đã trở thành giả hình và đức tin đã chết.

15-16Ta biết công việc của ngươi; ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì ngươi lạnh hoặc nóng thì hay!  Vậy vì ngươi hâm hẩm, không nóng cũng không lạnh, nên Ta sẽ nhả ngươi ra khỏi miệng Ta.” Đức Chúa Giêxu đã quở Hội Thánh Laođixê về đức tin hâm hẩm không nóng cũng không lạnh của họ.  Họ có lòng sốt sắng nhiệt thành về hình thức và công việc của tổ chức, nhưng lạnh nhạt và thờ ơ với phúc âm.  Hai thứ nầy pha trộn với nhau chẳng có ích lợi gì cho nước Chúa, và cũng không giúp gì được trong sự duy trì mối tương giao thân mật với Chúa của họ.  Bị ‘phun ra khỏi miệng’ có nghĩa là bị hoàn toàn từ bỏ.  Các thư trước nói rằng Thiatirơ, là đại diện của thời ám thế sẽ bị ném vào cơn đại nạn; Philađenphi, tiêu biểu cho Hội Thánh truyền giáo sẽ được rước về trời; nhưng Laođixê thì bị Chúa hoàn toàn từ bỏ.  Như đã giải thích ở phần trước, trong bất cứ kiểu Hội Thánh nào cũng có những con cái thật của Chúa.  Họ được Chúa kể là thuộc về Hội Thánh Philađenphi; nghĩa là mọi con cái thật của Chúa dù đang ở trong bất cứ Hội Thánh nào cũng đều sẽ được đem đi khỏi thế gian để tránh khỏi cơn đại nạn sẽ đến.

17-18Vả, ngươi nói: ta giàu, ta nên giàu có rồi, không cần chi nữa; song ngươi không biết rằng mình khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù, và loã lồ.  Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của Ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xầu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngưoi thấy được.”  Ý nghĩa của Chúa khác hẳn cách Hội Thánh Laođixê tự cao về họ.  Chúng ta cũng thường nhìn quanh và tự đánh giá theo tiêu chuẩn của loài người.  Mọi người bị Chúa liệt vào nhóm Laođixê phải thấy sự thật nghèo ngặt của họ vì không có gì để nuôi linh hồn mình; đui mù vì không thấy thực trạng và số phận kinh khiếp đang chờ mình trong cõi đời đời; loã lồ vì không được che đậy bằng chiếc áo công nghĩa của Chúa.

Đức Chúa Giêxu khuyên họ hãy mua vàng đã thử lửa của Ngài nghĩa là từ bỏ những gì trong lòng đang chiếm hết chỗ của sự giàu có thật, là sự hiểu biết lời của Chúa nuôi dưỡng linh hồn, là điều chỉ tìm được trong Đức Chúa Giêxu mà thôi. Mua áo trắng là cổi bỏ sự công nghĩa riêng mà Đức Chúa Trời xem như thứ giẻ rách dơ bẩn, rồi tiếp nhận sự tẩy sạch của huyết Chúa, nhận lấy sự xưng nghĩa và thánh khiết mà Đức Chúa Giêxu đã thực hiện, làm áo trắng công nghĩa che đậy con người ô uế của mình.  Mua thuốc xức mắt là từ bỏ sự khôn ngoan riêng để nhờ Đức Thánh Linh làm cho sáng mắt thuộc linh đã mù loà, hầu hiểu được Lời Chúa và thấy được kho tàng quý báu về các ân tứ và quyền năng của Chúa Thánh Linh ban cho mọi con cái Ngài.

19-20Phàm những kẻ Ta yêu thì Ta quở trách sửa phạt; vậy hãy có lòng sốt sắng và ăn năn đi. Nầy Ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa cho, thì Ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với Ta.” Chúa đưa ra ba cách để chữa trị tình trạng hâm hẩm. Thứ nhất, Ngài quở trách sửa trị. Hêb.12:5-6 chép “Hỡi con, chớ dễ ngươi sự sửa phạt của Chúa, và khi Chúa trách chớ ngã lòng.  Vì Chúa sửa phạt kẻ Ngài yêu, hễ ai mà Ngài nhận làm con thì cho roi cho vọt.”  Hãy vui mừng khi bị Chúa sửa trị, vì điều đó chứng tỏ Ngài yêu thương và quan tâm.  Thứ nhì, hãy sốt sắng, nghĩa là hãy thoát khỏi tình trạng hâm hẩm.  Thứ ba, hãy ăn nănmở lòng mình ra, vì Ngài đang gõ cửa lòng của từng người và từng Hội Thánh nữa.  Hãy lưu ý rằng lúc ban đầu Chúa bước đi giữa các Hội Thánh; nhưng tới giai đoạn Laođixê thì Hội Thánh đã đẩy Ngài đứng bên ngoài các sinh hoạt của mình, đến nỗi Ngài phải gõ cửa đòi vào lại.

Laođixê là giai đoạn lịch sử của Hội Thánh kể từ đầu thế kỷ 20 đến nay và kéo dài tới ngày cơn đại nạn đổ xuống thế gian.  Laođixê có nghĩa là “quyền của tín hữu.”  Đây là thời kỳ mà tín hữu bình thường cho rằng mình được soi sáng giỏi hơn những người chăn bầy, đồng thời được quyền chọn lựa hoặc phế bỏ mục sư theo ý riêng.  Từ năm 1905 trở đi, nhiều thứ thần học lý trí  bắt đầu dùng lý luận lịch sử, khoa học và triết học phê phán Kinh Thánh; không còn tin những việc siêu nhiên.  Tình trạng tâm linh của tín hữu và giáo phẩm sa bại.  Hội Thánh trở thành câu lạc bộ xã hội.  Người ta chỉ đi nhà thờ khi thấy thích, chán hoặc bận việc riêng thì ở nhà.  Người ta hăng hái bênh vực hệ phái hoặc giáo hội của mình, nhưng rất lạnh nhạt với Đấng làm Đầu Hội Thánh.  Các trường thần học dạy cách chẻ nhỏ các chữ trong Kinh Thánh để giải nghĩa cách cao siêu, dạy về phúc âm của Chúa nhưng không bày tỏ được chút quyền năng nào của phúc âm ấy.

Nhiều Hội Thánh rất tự phụ, tự mãn, nhưng chưa hề kinh nghiệm quyền năng của Chúa.  Họ kịch liệt chối bỏ mọi việc siêu nhiên; không có chút khái niệm nào về sự hiện diện quyền năng của Chúa trong sự thờ phượng, tín hữu không có đức tin vững vàng và có thái độ bi quan về mọi thứ phép lạ. Vì vậy Chúa không có gì để khen ngợi.  Chúa nói họ không biết tình trạng thuộc linh của họ là khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù, và loã lồ.  Chúa khuyên họ mua vàng đã thử lửa là đức tin đã luyện lọc; áo trắng là sự xưng công nghĩa qua huyết hi sinh của Ngài; thuốc xức mắt là sự hiểu biết lời Chúa qua kinh nghiệm quyền năng của Thánh Linh để thấy thế giới kỳ thú của phép lạ và việc siêu nhiên, cũng như sẽ nhận ra các hoạt động trong linh giới nữa.  Chúa hứa kẻ nào thắng sẽ được cùng ngồi trên ngai của Ngài cai trị cả vũ trụ.  Chúng ta hãy mở cửa cho Đấng đang gõ cửa để Chúa vào làm Chủ lòng mình và làm Đấng cai trị Hội Thánh của Ngài.  A-men.

Khaihuyen10.doc

Rev. Dr. CTB