Chúa Nhật, May 3rd, 2020

Tâm Linh Trưởng Thành, 24

Điều Gì Cản Trở Rhema?

Giăng 14:1–23

Khi gặp tình cảnh rất nguy nan hết khả năng giải quyết, người ta cầu khẩn các thần vô hình, mà họ nghe lời đồn, chứ mắt chưa từng thấy, để xin thần đó cứu giúp họ trong cõi thể chất hữu hình. Tuy nhiên, vì chẳng ai biết rõ hình ảnh thần linh họ đang tin, người ta phải tạo ra hình thể tượng trưng để niềm tin có chỗ bám víu. Vật ấy là các thứ tượng chạm, đúc mà người ta tôn thờ, cầu khẩn.

Giới người thờ hình tượng rất an tâm khi quỳ lạy hay đứng khấn vái trước tượng ấy, vì đó là chỗ họ bám víu, dù biết rõ hình tượng là do thợ làm ra từ vật liệu bình thường. Từ đó họ rất tôn kính các tượng mà họ cho là linh thiêng; vì ấy là nơi nương tựa để niềm tin của họ có chỗ bám víu.

Con dân Chúa không tin cũng không thờ các thứ hình tượng vì được dạy phải tránh xa thứ đó. Tuy nhiên, nhiều người hoang mang và khắc khoải vì họ không có hình ảnh nào của Đức Chúa Trời để kính thờ như tín đồ các đạo khác. Có người không an tâm cầu nguyện ở nhà, cũng không biết Chúa đang ở đâu, nên đến nhà thờ cầu nguyện vì cần tìm sự hiện diện của Chúa.

Hầu hết tín hữu đều biết các nguồn phước hạnh là từ Đức Chúa Trời đến, nhưng không biết cách nào khai thác các phước ấy cho mình. Đó là lý do khiến một số tín hữu treo vật nầy nọ trong xe hay trưng trong nhà, để mắt họ có nơi nương tựa cụ thể mà hướng lời cầu khẩn của mình.

Mặt khác, tâm linh họ có lúc cảm thấy Chúa đang ở gần, lúc khác chẳng cảm nhận được Ngài đang ở đâu. Vì thế, nhiều tín hữu tự hỏi có Đức Thánh Linh ngự trong lòng thật không? Nói cách khác, nhiều người chưa biết sự hiện diện của Chúa trong lòng là như thế nào, hay làm sao để được.

Rồi người ta cũng không biết cõi trời ở đâu! Vì trời cao đối với địa cầu là mọi hướng. Tất cả tân tín hữu đều gặp nan đề vô cùng khó khăn nầy; vì khác với người ngoại giáo có hình tượng để bám víu, tân tín hữu chẳng biết Chúa ở đâu để hướng lòng của họ tới mà cầu nguyện.

Việc tín hữu được nghe lời rhema tạo nên đức tin khó xảy ra nếu họ chưa được giải quyết ổn thoả nghi vấn về nơi ở của Chúa và mối liên hệ giữa họ với Ngài; Vì vậy, sau đây là bài giải thích.

Qua ký thuật của sứ đồ Giăng về cuộc đối đáp giữa Đức Chúa Jesus với các môn đồ Ngài sau bữa ăn kỷ niệm lễ Vượt-qua, cũng là tiệc thánh được Chúa thiết lập cho các môn đồ trước khi Ngài chịu bị bắt và chịu khổ hình, chúng ta sẽ học biết nhiều điều vô cùng quan trọng để trả lời những thắc mắc mà chúng ta thường có về vai trò của Đức Chúa Cha và Đức Thánh Linh.

Sứ đồ Philíp nói: “Lạy Chúa, xin chỉ Cha cho chúng con thì đủ rồi” (8). Nghĩa là các môn đồ cũng muốn biết Đức Chúa Trời ở nơi nào để họ tìm đến. Câu trả lời của Đức Chúa Jesus làm sáng tỏ một số điều mà nhiều tín hữu chưa hiểu:

Ai đã thấy Ta, tức là đã thấy Cha. Tại sao con lại nói: ‘Xin chỉ Cha cho chúng con’? Có phải con không tin rằng Ta ở trong Cha và Cha ở trong Ta chăng?” (9–10).

Đối với một số người, câu trả lời đó có vẻ ổn thoả; vì ai thấy Đức Chúa Jesus là đã biết Đức Chúa Cha ra sao. Nhưng khi bị chất vấn thì bối rối; bởi vì chẳng ai trên đời nay đã từng thấy Đức Chúa Jesus bằng xương thịt cả! Ngài chịu bị giết, chôn, sống lại, và đã về thiên đàng. Vậy thì tìm Chúa ở đâu để thấy Ngài và thấy Đức Chúa Cha ở trong Ngài? Để biết, chúng ta phải xem tiếp.

Trong cuộc trò chuyện với các môn đồ đêm đó, Đức Chúa Jesus phán: “Ta sẽ cầu xin Cha, Ngài sẽ ban cho các con một Đấng An Ủi khác để ở với các con đời đời, tức là Thần Chân Lý mà thế gian không thể nhận lãnh được, vì không thấy và không biết Ngài. Nhưng các con biết Ngài vì Ngài đang ở với các con, và sẽ ở trong các con” (16–17).

Lúc Đức Chúa Jesus nói với các môn đồ những lời trên, thì họ chưa nhận được Đức Thánh Linh. Nhưng lúc đó Ngài là Đấng họ biết và Ngài đang ở với họ. Suy nghĩ về lời phán ấy của Đức Chúa Jesus đúng thời điểm đó, thì Đấng các môn đồ có biết và đang ở với họ mà chưa ở trong họ là Đức Chúa Jesus. Đấng An Ủi ‘khác’ theo nguyên nghĩa là cùng một loại. Vì vậy, hễ ai nhận lãnh Đức Thánh Linh là người đang có Đức Chúa Jesus, cũng chính là Đức Chúa Cha ngự trong lòng.

Đức Thánh Linh, Đấng An Ủi hay Thần Chân Lý là một thân vị của Đức Chúa Trời, đồng đẳng, đồng quyền phép và thuộc tính với Đức Chúa Cha, được ban cho và ngự vào tâm linh của mỗi tín hữu; để bất cứ người nào thật lòng tin Chúa đều có thể biết Đức Chúa Trời đang ở đâu.

Vì lẽ ấy, Đức Chúa Jesus phán: “Trong ngày đó, các con sẽ biết rằng Ta ở trong Cha Ta; các con ở trong Ta, và Ta ở trong các con.…Nếu ai yêu mến Ta thì sẽ vâng giữ lời Ta, Cha Ta sẽ yêu thương người, Chúng Ta sẽ đến cùng người và ở với người” (20, 23).

Nếu Đấng là nguồn hạnh phúc ở trong chúng ta, thì các nguồn hạnh phúc mà chúng ta cần cũng ở trong ta, chứ không ở đâu xa xôi. Như vậy, để nhận được mọi nguồn hạnh phúc, chúng ta phải có Chúa Thánh Linh ngự vào lòng mình. Lúc đó, người nhận sẽ biết Đức Chúa Cha, Đức Chúa Jesus, và Đức Thánh Linh là một Đức Chúa Trời; tuy Ngài bày tỏ qua ba thân vị khác nhau, vẫn không có nghĩa là ba Chúa, nhờ đó chúng ta sẽ hiểu và biết Ba Ngôi chỉ là một Đức Chúa Trời.

Tín hữu vẫn mang bản tính loài người và tất cả phản ứng của nhân loại đối với môi trường quanh mình dù thật lòng tin Chúa. Tuy nhiên, người có Đức Thánh Linh và đang đi trên tiến trình thánh hoá, thì có tâm linh nhạy bén với tiếng nói của Đấng đang ngự trong lòng họ.

Khi Đức Thánh Linh làm sống động lời logos, hay vận dụng hoàn cảnh, lời nói của ai đó, hoặc sử dụng một hình ảnh, biến cố nào để làm rhema phán cho ta, thì lời hay điều ấy tác động sâu trong lòng, khiến chúng ta phải để ý, bởi vì cảm nhận đó phát xuất từ trong lòng mình. Có thể lúc đầu tín hữu chưa biết rõ vì không chú tâm, nhưng cảm nhận ấy ngày càng mạnh khiến họ phải chú ý.

Tóm lại, có ba điều: Thứ nhất, khi chúng ta đã chịu lắng nghe, thì Đức Thánh Linh sẽ dùng rhema nói rõ ý muốn của Ngài cho ta biết. Càng gần gũi với Chúa chừng nào, chúng ta càng nghe Ngài rõ hơn chừng đó. Đấy là cách rhema từ Chúa đến cho con cái Ngài. Lời ấy không phải tiếng nói từ cõi xa xăm nào đó, mà là tiếng nói từ bên trong chúng ta, vì Ngài đang ở trong chúng ta.

Nhưng con cái Chúa phải rất cẩn thận ở điểm nầy, bởi vì những ai thiếu lời Chúa, cũng không gần gũi Ngài, nghe tiếng nói từ nội tâm do sự ham muốn của nhân linh mình phát ra, tưởng đó là tiếng Chúa thì chờ đợi mãi sẽ không thấy đức tin đến, cũng chẳng ứng nghiệm như họ mong mỏi.

Thứ nhì, nếu ai ôm ấp sự thù hận hoặc ganh ghét đối với các đối tượng nào đó; hay sợ mình sẽ bị tai hoạ, hoặc khiếp đảm vì sợ trách nhiệm trước một công việc quá lớn; hoặc sống trong mặc cảm tự ti nên thất vọng và chán nản; hay sống mà luôn mang mặc cảm tội lỗi không thể tha thứ, vv. Trong các điều kiện như vậy, lòng sẽ không có chỗ cho rhema đem đức tin đến. Vì thế, phải dọn lòng cho sạch sẽ và tâm linh sẵn sàng tiếp đón lời Chúa để rhema đem đức tin đến.

Thứ ba, chúng ta phải hiểu và nhận thức kỹ lưỡng về quyền năng của huyết Đức Chúa Jesus rửa sạch tội lỗi, quyền phép toàn năng vô song của Đức Chúa Trời, niềm hãnh diện tuyệt vời được làm con cái Chúa, và biết mình chỉ được Chúa tha thứ khi biết tha lỗi cho người; được vậy thì rhema từ Đức Thánh Linh có thể truyền đến trí não và thúc giục tâm linh chúng ta cách dễ dàng.

Hãy biết Chúa đang ở trong chúng ta và Ngài muốn trò chuyện, dùng rhema đem đức tin đến cho con cái Ngài. Hãy tạo điều kiện và dành sẵn chỗ để rhema không bị cản trở. Hãy tin lời hứa của Chúa cho mọi con dân Ngài. Hãy tập luyện nghe tiếng Chúa để tâm linh trưởng thành.

TamLinhTruongThanh24.docx

Rev. Dr. CTB