Gia-cơ 3:1–12

Lời nói của một người tạo ra ảnh hưởng trên ý chí, quyết định, hành vi, và thân thể của người ấy. Bởi vì trung tâm điều khiển lời nói trong não bộ của chúng ta làm chủ và điều khiển toàn thân thể chúng ta. Người hay nói lời tiêu cực sẽ nhận hậu quả tiêu cực. Người nói lời tích cực xác quyết, khẳng định khả năng thực hiện việc gì, sẽ tạo nên kết quả tích cực và thành công.

Vì vậy, hãy tập luyện lời nói đức tin, hi vọng và tích cực, để đạt thành công cho mình.

Tập luyện thế nào? Hãy xét xem cách người Việt vẫn quen cách nói rất xấu: “Mệt muốn chết!” “Tức cười muốn chết!” “Thằng nhỏ thấy ghét!” “Nghèo rớt mồng tơi,” “buồn thê thảm,” hay “đẹp ác ôn!” vv., toàn đệm chữ rất tiêu cực.

Thay vì nhắm tới những kết quả tốt lành, cách phát biểu của chúng ta lúc nào cũng nhắm tới hậu quả xấu nhất! Rồi giả bộ nhún nhường về khả năng của mình để không bị chê là kiêu căng.

Các lời nói tiêu cực sẽ thu hút điều xấu đến, tạo ra hậu quả xấu. Ví dụ, người nào nghĩ trí não mình già lão không học nổi kỹ thuật tân tiến, thì thần kinh trung ương sẽ ra lệnh đó cho toàn thân, khiến người ta cư xử theo tâm lý thất bại.

Nhưng nếu ai tự nhủ trong lòng rằng nếu người khác dốt hơn mình có thể làm được, thì mình cũng có thể làm được. Ví dụ cô nhà quê có thể lái xe, thì mình học giỏi hơn cũng có thể lái xe. Ai nghĩ như vậy thì thần kinh hệ sẽ ra lệnh truyền sức lực đến các chi thể của thân.

Kinh-thánh nói rằng nếu ai kiểm soát được lời nói của lưỡi thì người ấy kềm chế được cả thân thể. Than van, kể lể về tình trạng tồi tệ của mình hay gia đình, sẽ không bao giờ làm cho tình trạng tốt hơn. Chúng ta sẽ nhận lãnh những gì óc mình nghĩ rồi nói ra miệng. Nếu ai muốn thay đổi vận mệnh của chính mình, phải biết thay đổi ngôn ngữ mà mình vẫn dùng trước đã.

Chúa dạy chúng ta nói bằng đức tin, nuôi dưỡng thần kinh hệ mình bằng ngữ vựng có tính gây dựng và thắng lợi. Thường xuyên nói các lời ấy ra miệng để chúng điều khiển toàn thân thể chúng ta. Những lời cầu nguyện khiêm tốn như: “Hội-thánh nhỏ bé của Chúa…,” chẳng ích lợi gì.

Lý do đầu tiên mà chúng ta phải từ bỏ cách nói tiêu cực cũ, sử dụng thứ ngôn ngữ mới, là để tạo ra năng lực kiến tạo đời sống thành công. Lý do kế tiếp phải dùng năng lực sáng tạo của lời nói là để hoàn thành các mục đích của Đức Chúa Trời.

Đức Thánh Linh ban ân tứ đức tin để chúng ta sử dụng ân tứ ấy qua lời nói thực hiện những điều mà Đức Chúa Trời muốn làm cho Hội-thánh và các chương trình đặc biệt của Ngài. Nếu Ngài truyền đức tin để làm những việc dời núi, lấp biển, vv., thì không thể cứ cầu xin Chúa dẹp các trở ngại, mà phải dùng lời nói đức tin ra lệnh cho chúng phải dời chỗ.

Nếu muốn giải quyết những khó khăn vượt quá sức loài người. Người tin Chúa phải luyện tập lời Đức Chúa Jesus dạy các môn đồ về quyền năng của lời nói trong đức tin: “Ta nói rõ với các con, nếu các con có đức tin chỉ bằng một hạt cải thì các con có thể bảo hòn núi nầy rằng: ‘Hãy dời từ đây qua đó,’ thì nó sẽ dời; và chẳng có điều gì các con không làm được(Math. 17:20).

Và: “Thật, Ta bảo các con, nếu các con có đức tin và chẳng hề nghi ngờ, thì không những các con làm được điều Ta làm cho cây vả, mà ngay cả việc bảo hòn núi nầy rằng: ‘Hãy nhấc mình lên và lao xuống biển,’ thì điều đó cũng sẽ xảy ra(Math. 21:21).

Vậy, dùng đức tin nói lời ra lệnh là cần thiết.  Bởi vì nếu lệnh chưa phát ra, thì bên nhận chưa biết. Không thể vận hành ý nghĩ để hoàn thành các mục đích của Chúa. Phải tập thói quen ra lệnh bằng đức tin Chúa ban để thấy các phép lạ xảy ra; vì Đức Thánh Linh cần chúng ta nói bằng đức tin xác quyết, để Ngài có thể hoàn thành.

Một lý do khác mà chúng ta phải sử dụng quyền năng của lời nói là, ở những nơi nào hoặc đối với người nào chưa cảm nhận có sự hiện diện của Chúa, thì tuyên xưng lời của đức tin là cách đem sự hiện diện của Đức Chúa Jesus đến. Nền tảng của nguyên tắc nầy là do tin trong lòng mà miệng tuyên xưng ra bằng lời nói thì đạt đến ơn cứu rỗi (Rôma 10:8–10).

Vì ơn cứu rỗi chỉ thực hiện bởi Đức Chúa Jesus, mà lời tuyên xưng bằng miệng bởi đức tin sẽ nhận được ơn cứu độ ấy; cho nên, lời nói ra rõ ràng bằng đức tin đem sự hiện diện của Ngài đến. Vì “đạo ở gần anh em, trên môi miệng và trong lòng anh em(10:8).

Đạo là lời, đạo trên môi miệng tức là lời nói của người tin phát ra miệng. Nhưng lời nói ra miệng đem sự hiện diện của Chúa đến như thế nào?

Đức Chúa Jesus là Đấng chuộc tội, tha thứ tội lỗi, ban sự công chính, làm cho tái sinh, thánh hoá tâm linh và đời sống, chữa lành bệnh tật, trục xuất quỷ dữ, ban sự bình an, cứu khỏi tai hoạ, vv.

Vậy nên, nếu chúng ta dùng lời nói đức tin công bố hay rao giảng tất cả các phương diện mà Đức Chúa Jesus đã thực hiện trên loài người, thì Ngài sẽ đến thực hiện những điều chúng ta công bố.

Nếu ai chỉ nói về ơn cứu rỗi và không tin quyền phép chữa bệnh vẫn có ngày nay, thì chỗ đó chỉ có ơn cứu rỗi; nếu chỉ công bố về sự tái sinh, thì nơi đó chỉ được ơn tái sinh; hoặc chỉ nói về thánh hoá, thì sẽ đạt đến sự thánh hoá là cao nhất nhưng chẳng kinh nghiệm gì về quyền phép siêu nhiên của Tin-Lành.

Áp dụng ngược lại cũng tương tự như thế; nếu hội chúng nào cứ lo nói về quyền phép của Chúa mà lơ là những nền tảng căn bản của đức tin, thì tín hữu ở chi hội đó chỉ hiểu biết rất mù mờ về những nền tảng cần phải có trong nếp sống đức tin Cơ-đốc.

Thế thì vai trò của chúng ta trong việc dùng lời nói kiến tạo đời sống cá nhân thành công, lời nói giúp hoàn thành các mục đích của Đức Chúa Trời, và mời Đức Chúa Jesus đến hiện diện với mình là rất quan trọng.

Không phải nhờ sở hữu ân tứ nào đó mà chúng ta làm được điều nọ, điều kia, nhưng vì có Đức Thánh Linh trong lòng, là Đấng sở hữu tất cả các ân tứ quyền năng; cho nên khi chúng ta cậy đức tin vào Ngài mà mạnh dạn công bố lời quyền năng, thì Ngài đáp ứng theo các nhu cầu mà Ngài biết rõ.

Tuy nhiên, vì trung tâm thần kinh lời nói điều khiển toàn thân; nên, thay vì dành cho các tư tưởng tiêu cực làm chủ tâm linh và trí óc rồi phát ra lời nói tiêu cực, chúng ta hãy dành cho Đức Thánh Linh nắm quyền điều khiển mọi lời nói của chúng ta, để Ngài dùng những lời nói có quyền năng sáng tạo thực hiện những việc kỳ diệu.

Không phải khi chúng ta đã được hoàn toàn thánh hoá thì Chúa mới dùng; còn sống trên thế gian ngày nào, chúng ta còn phải phấn đấu bước đi trên tiến trình thánh hóa ngày càng lên cao hơn.

Chúa chỉ dùng những người dám công bố lời của đức tin, những người biết rõ quyền năng kỳ diệu của lời nói, và đã tin cậy Chúa, sẵn lòng nhường cho Ngài làm chủ cái lưỡi, tức là cơ quan phát ngôn của mình, để nhờ lời nói đức tin đem tới một đời sống thành công, hoàn thành các mục đích của Chúa, và mời Ngài hiện diện.

Ước mong tất cả anh chị em hiểu và nắm vững nguyên tắc nầy.

TâmLinhTruongThanh20.docx

Rev. Dr. CTB