Chúa Nhật, May 24th, 2020

Tâm Linh Trưởng Thành, 27

1Côrinhtô 2:14–16

Sau khi tin Chúa, tâm tánh xác thịt của một số người được Đức Thánh Linh biến đổi khiến tâm tánh họ trở thành thiêng liêng; nhưng một số đông khác vẫn còn nguyên si tâm tánh xác thịt. Vì chưa được chỉ dẫn, rất nhiều người không biết các giáo huấn nào trong Kinh Thánh có thể giúp người ta quăng bỏ những thứ không cần thiết để bước vào cuộc phiêu lưu đầy ngoạn mục với Chúa.

Đời sống tâm linh của con cái Chúa có hai giai đoạn rõ rệt: Giai đoạn đầu gọi là xác thịt hay ấu trĩ thuộc linh, vì tư tưởng, quan niệm đời sống và tánh tình vẫn còn mang nặng con người thiên nhiên, chưa biến đổi. Giai đoạn sau là lúc tâm linh được trưởng thành, hiểu biết các vấn đề thiêng liêng của Chúa và phục tùng Đức Thánh Linh.

Kinh Thánh nói về loại tín hữu có tâm linh ấu trĩ: “Thưa anh em, về phần tôi, tôi không thể nói với anh em như nói với những người thuộc linh, nhưng như với người xác thịt, như những trẻ sơ sinh trong Đấng Christ. Tôi đã nuôi anh em bằng sữa chứ không bằng thức ăn cứng, vì anh em chưa thích ứng được. Ngay đến bây giờ anh em vẫn chưa thích ứng được” (1Côrinhtô 3:1–2).

Giảng dạy các vấn đề thiêng liêng cho người có tâm linh còn ấu trĩ, nặng tâm tánh xác thịt, thường là vô dụng. Dù họ thật lòng tin sự chết hi sinh của Đức Chúa Jesus, để có thể nhận ơn cứu độ của Đức Chúa Trời. Nhưng tánh xác thịt vẫn còn nguyên khiến đời sống đạo chưa lớn nổi.

Sứ đồ Phao-lô nói những người như vậy không thể hiểu các chân lý thuộc linh vì phải nhìn vấn đề theo cách thiêng liêng. Không phải họ dốt, vì họ rất giỏi tri thức thế gian và rất khôn khéo trong các việc trần tục, nhưng không thể nhận được sự dạy dỗ thiêng liêng đến từ Đức Thánh Linh.

Một ví dụ thực tế rất dễ thấy: Nhiều anh chị em tín hữu ở xa dù mới tin Chúa, hớn hở tiếp nhận các bài học căn bản ích lợi cho họ. Trong khi nhiều thành viên địa phương dù tin Chúa đã lâu năm, không chịu nổi lời Chúa phơi bày rằng họ vẫn còn nuôi tánh xác thịt, nên họ bỏ đi. Người ta không hiểu rằng cái gì bị mất vẫn có thể tìm lại được, nhưng đã bỏ rồi thì không lấy lại được nữa.

Có thể nào người ta lột bỏ được tâm tánh xác thịt để nhận lãnh tâm tánh thiêng liêng không? Nếu được thì bằng cách nào? Điều đầu tiên là những người như vậy phải có một chút khái niệm về đời sống thiêng liêng là ra sao và có chút đức tin vào việc ấy. Nếu người ta không biết giữa Hội Thánh đang có những đời sống thiêng liêng, cũng không dám hi vọng mình đạt tới đời sống ấy, thì họ sẽ không thể hiểu nổi, và cũng không biết phải làm thế nào để thực hiện điều Kinh Thánh đòi hỏi.

1Côrinhtô 3:1 nói có hai loại tín hữu: Tín hữu sống theo xác thịt và tín hữu sống theo Thánh Linh. Nghĩa là trong đời sống tâm linh của tín hữu có hai quyền lực đối chọi nhau. Người bị cai trị bởi tánh xác thịt, tức là những người chưa thắng nổi quyền lực của tội lỗi, vì họ vẫn còn là ‘trẻ sơ sinh trong Đấng Christ;’ tuy đã nhận được ơn cứu độ nhưng chưa mời Đức Thánh Linh vào làm chủ để cai trị đời mình nên không đủ sức chống ma quỷ (Mathiơ 12:44).

Người sống theo Thánh Linh là người đã mời Đức Thánh Linh, sự sống của Đức Chúa Trời, đến chiếm ngự lòng họ. Vì họ chịu cho con người cũ bị đóng đinh, chết và bị chôn với Đức Chúa Jesus Christ để cũng được sống lại với Ngài (Rôma 6:6–8). Lúc ấy Đức Thánh Linh nắm quyền cai trị trong lòng những tín hữu ấy khiến sự sống của Đấng Christ trở thành sự sống của họ (Galati 2:20). Khi Đức Thánh Linh cai trị lòng họ, Ngài sẽ ban ý chí, khả năng và sức lực để họ thực hiện mọi việc. Lúc ấy họ trở thành tín hữu sống bởi Đức Thánh Linh (Rôma 8:11).

Tín hữu nào để cho Đức Thánh Linh cai trị, hướng dẫn và sử dụng, thì người ấy mới thành con cái thật của Đức Chúa Trời (Rôma 8:14). Đức Chúa Jesus đã chuộc chúng ta về cho Ngài để nhận lãnh đời sống ấy, và Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta hãy bước vào đời sống mới. Người nào tin rằng quyền năng của huyết Đức Chúa Jesus có khả năng tẩy sạch tội, và Đấng Christ phục sinh vinh quang đã về trời để ban Đức Thánh Linh cho người tin, thì người ấy đang đi đúng hướng.

Không phải chúng ta chỉ biết và thấy cần phải có một đời sống thiêng liêng là đủ mà còn phải nhận ra tánh xác thịt đang hoành hành trong lòng mình. Đây là một nhận thức hết sức cần thiết. Có sự khác biệt rất lớn giữa tội lỗi của người chưa tin với tội lỗi của tín hữu. Người chưa tin Chúa thì bị Đức Thánh Linh cáo trách về tính cách gớm ghê của tội lỗi và ý thức về hình phạt dành cho tội lỗi, nhưng họ không ý thức chi hết về tội lỗi đang làm chủ trong tâm linh họ. Đức Chúa Trời chưa ban sự hiểu biết đó ở giây phút người ta tiếp nhận Đức Chúa Jesus.

Nhưng sau khi Đức Thánh Linh được mời vào lòng người tin, Ngài bắt đầu cáo trách về tâm tánh và cách sống xác thịt của tín hữu. Bởi điều đó, người nào là con cái thật của Chúa bắt đầu thấy đau đớn, khổ sở và xấu hổ về tánh xác thịt của mình, và thông cảm với tiếng than thở thống thiết của Phaolô: “Thật khốn nạn cho tôi!  Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân thể chết chóc nầy?” (Rôma 7:24). Rồi cũng giống như Phaolô, chúng ta khám phá ra rằng chỉ Đức Chúa Jesus Christ mới có thể thực hiện việc đó cho chúng ta bằng quyền phép của Đức Thánh Linh, khi ta chịu đầu phục, mà thôi.

Không ai mang tâm tánh xác thịt rồi từ đó lớn lên thành một người thiêng liêng. Tín hữu phải lìa bỏ vị trí của người xác thịt, bước ra khỏi đó để bước sang vị trí của người thiêng liêng. Chỉ cần lập quyết định rồi quyết tâm thực hiện quyết định ấy, thì chúng ta có thể chuyển từ người xác thịt sang người thiêng liêng. Vì tánh xác thịt là căn bệnh cầm giữ không cho người ta trưởng thành.

Trở thành người thiêng liêng không có nghĩa là tâm linh trưởng thành ngay lập tức. Tín hữu non trẻ trong đạo, dù được đầy dẫy Đức Thánh Linh, không thể sánh bằng một người đã được đổ đầy Đức Thánh Linh hai mươi năm rồi. Muốn được như người nầy, tín hữu non trẻ cần phải có thời gian để trưởng thành trong nếp sống tâm linh. Những người còn non trẻ trong ơn Đức Thánh Linh được tung hô quá sớm, sẽ sa vào sự kiêu căng và vấp ngã, gây rất nhiều thương tổn cho Hội Thánh.

Thiêng liêng chưa phải là đã được trọn vẹn. Vẫn cần tăng trưởng nhiều hơn nữa. Sự biểu lộ rõ ràng của người thiêng liêng là đầu phục Đức Thánh Linh để được Ngài dẫn dắt. Không ai có thể tự lột bỏ con người xác thịt, chỉ Đức Chúa Jesus mới có thể thực hiện việc đó cho chúng ta. Làm thế nào để được Chúa thực hiện thay cho ta?

Rôma 6:4–5 cho biết là nếu chúng ta chịu trao phó đời sống mình hoàn toàn thuộc về Chúa, thì Ngài sẽ thuộc về chúng ta. Nếu ta bằng lòng ở trong Ngài, thì Ngài sẽ bày tỏ quyền phép của thập tự giá để ban cho chúng ta sự chiến thắng đối với tâm tánh xác thịt. Trao phó và ở trong Ngài là gì? Nghĩa là xưng tội mình ra, quyết tâm từ bỏ nó và nhìn nhận mình hoàn toàn bất lực trước tội lỗi, thì Đức Thánh Linh sẽ giải thoát chúng ta khỏi tâm tánh xác thịt bằng các phương pháp của Ngài.

Tóm lại, chúng ta phải biết và ước ao đời sống thiêng liêng; nhận biết tội lỗi của mình, xưng nó ra và ăn năn sâu xa về tình trạng ấy. Chỉ cần một bước, chúng ta có thể từ người xác thịt trở thành người thiêng liêng; và dùng đức tin quyết định rằng Thánh Linh của Đức Chúa Jesus có đủ quyền gìn giữ chúng ta trong con người thiêng liêng. Sự sống của Chúa sẽ truyền vào chúng ta, ta sẽ vững vàng đối phó với sự cám dỗ, kinh nghiệm sự sống của Đấng Toàn Năng trong cuộc sống.

Hãy tin rằng Đức Chúa Jesus sẽ thực hiện những gì mà Đức Chúa Trời muốn thực hiện trong lòng chúng ta. Phần chúng ta là thẳng thắn, thành tâm suy xét để nhận ra cái gì trong chúng ta là vật chướng ngại lớn nhất không cho ta trở thành người thiêng liêng. Sau khi nhận ra rồi, hãy xin Chúa dẹp bỏ và bằng lòng cho Chúa dẹp bỏ con người hư hỏng tai hại ấy, thì anh chị em sẽ bước vào đời thiêng liêng, vui hưởng cuộc sống ích lợi và kết quả cho Vương quốc Đức Chúa Trời.

TamLinhTruongThanh27.docx

Rev. Dr. CTB