Chúa Nhật, December 6th, 2020

Theo Dõi Tận Thế, bài 20

Khải Huyền 1:4–11

Giăng gửi đến bảy Hội Thánh tại Asia: Cầu chúc anh em nhận được ân điển và bình an từ ĐẤNG HIỆN CÓ, ĐÃ CÓ VÀ ĐANG ĐẾN, từ bảy LINH ở trước ngai của Ngài, và từ Đức Chúa Jesus Christ là Đấng làm chứng thành tín, Đấng sinh trước nhất từ cõi chết và Chúa của các vua trên đất! Đấng yêu thương chúng ta đã lấy huyết mình giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi, và làm cho chúng ta trở nên vương quốc, trở nên các thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời, là Cha Ngài, đáng được tôn vinh và uy quyền đời đời! A-men. Kìa, Ngài đến với các đám mây! Mọi mắt sẽ thấy Ngài, cả những kẻ đã đâm Ngài; tất cả các dân tộc trên mặt đất đều sẽ than khóc vì cớ Ngài. Thật đúng như vậy! A-men. Chúa là Đức Chúa Trời, ĐẤNG HIỆN CÓ, ĐÃ CÓ VÀ ĐANG ĐẾN, là Đấng Toàn Năng phán rằng: “Ta là Alpha và Omega.

Tôi là Giăng, một người anh của anh em, người cùng chia sẻ hoạn nạn, vương quốc và sự nhẫn nhục với anh em trong Đức Chúa Jesus, hiện đang ở tại đảo gọi là Patmos, vì lời của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Jesus. Vào ngày của Chúa, tôi được Thánh Linh cảm hóa và nghe phía sau tôi có một tiếng lớn như tiếng kèn bảo rằng:Hãy viết những điều con thấy vào một quyển sách và gửi cho bảy Hội Thánh tại Ephesus, Smyrna, Pergamum, Thyatira, Sardis, Philadelphia và Laodicea.”

Sứ đồ Giăng biết sách nầy sẽ được luân lưu qua khắp các Hội Thánh, vì có bảy thư của Đức Chúa Jesus gửi cho bảy Hội Thánh, nên ông dùng nó để nhắc nhở tín hữu ở các Hội Thánh nhiều chân lý quan trọng của Lời Chúa. Lời chào thăm của ông chứa đầy phúc âm trong đó. Không phải chỉ là ông chào thăm, mà ông còn gửi đến họ lời chào của cả Ba Ngôi Đức Chúa Trời:

Cầu chúc anh em nhận được ân điển và bình an từ ĐẤNG HIỆN CÓ, ĐÃ CÓ VÀ ĐANG ĐẾN, từ bảy LINH ở trước ngai của Ngài, và từ Đức Chúa Jesus Christ là Đấng làm chứng thành tín, Đấng sinh trước nhất từ cõi chết và Chúa của các vua trên đất! Đấng yêu thương chúng ta đã lấy huyết mình giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi.(4–5).

Giăng nhắc lại một chân lý nền tảng của ơn cứu chuộc mà Chúa ban cho loài người là: Sự đổ huyết của Đấng yêu thương chúng ta để rửa sạch tội lỗi chúng ta, làm chúng ta nên Vương quốc Ngài, thành thầy tế lễ của Đức Chúa Trời; Đấng ấy đáng được vinh quang và quyền năng đời đời vô cùng. Đây không phải là lời ca tụng ngợi khen Đức Chúa Jesus Christ theo nghi lễ, mà là một sự nhắc nhở vô cùng quan trọng để đối phó với một số điều dạy dỗ sai lạc đang tràn lan trong các Hội-thánh có nhiều tín hữu không phải là người Do-thái.

Vì sau khi Phao-lô qua đời, các Hội Thánh ở ngoài xứ Do-thái đã bị nhiều tín đồ người Judah từ Jerusalem đến dạy rằng họ phải chịu cắt bì và giữ các ngày tháng mùa năm như luật Môise dạy thì mới được cứu rỗi. Đây là thứ giáo lý đã bị Phao-lô lên án trong hai thư Rôma và Galati. Điều nầy cũng nhắc chúng ta về nhiều luật lệ và điều răn do vài giáo hội đặt ra trái ngược chân lý cứu rỗi của Đức Chúa Trời: “Vì nhờ ân điển, bởi đức tin mà anh em được cứu, điều nầy không đến từ anh em mà là tặng phẩm của Đức Chúa Trời.” (Êphêsô 2:8). Ấy là chẳng phải nhờ công đức hoặc giữ luật pháp Môise; mà là quà tặng miễn phí vô giá bởi ân sủng của Đấng Christ dành cho mọi người tin Ngài: “làm cho chúng ta trở nên vương quốc, trở nên các thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời” (KH 1:6).

Chức tế lễ thời Cựu Ước có hai nhiệm vụ: Trước hết là đại diện người ta trước mặt Đức Chúa Trời, thứ nhì là đại diện Đức Chúa Trời trước mặt người ta. Thầy tế lễ giống như người trung gian giữa người và Chúa; Hêbơrơ 4:14 nói rằng: “Vì chúng ta có một thầy tế lễ thượng phẩm vĩ đại đã vượt qua các tầng trời là Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời, nên hãy giữ vững những điều chúng ta xưng nhận. Đức Chúa Jesus Christ là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đã từ trời đến bày tỏ Đức Chúa Trời cho chúng ta biết, hiện nay đang vì chúng ta vào chính trong trời hiện ra trước mặt Đức Chúa Trời, có nghĩa Ngài là Thầy Tế Lễ của chúng ta. Khi Đức Chúa Jesus đến thiết lập Vương quốc của Ngài ở thế gian thì các tín hữu trung thành của Ngài sẽ vì loài người đến trước mặt Đấng Christ, và đại diện cho Đấng Christ trước mặt người ta.

Câu 7 là lời tiên báo về sự ngự đến của Đức Chúa Jesus Christ để đoán phạt thế gian. Mọi mắt đều sẽ trông thấy Ngài trong lần đến ấy, kể cả mắt của kẻ đã đâm Ngài; và mọi chi tộc nào ở thế gian đã từ chối phúc âm hoặc đi theo sự dạy dỗ sai lạc sẽ than khóc khi thấy Ngài đến. Vì lúc họ nhận ra niềm tin sai trật của họ thì đã quá muộn. Sự tái lâm của Đấng Christ để đoán phạt tội lỗi của thế gian (như nói chỗ nầy) khác với lần Ngài đến tiếp rước Hội Thánh; vì là hai sự kiện khác nhau. Hội-Thánh phải được tiếp rước về thiên đàng trước, rồi sẽ cùng Đấng Christ trở lại thế gian trong vinh quang vào ngày phán xét. Sau đó Đức Chúa Jesus và Hội Thánh sẽ trị vì 1000 năm trên đất bằng cây gậy sắt (Khải 2:27) “Người ấy sẽ cai trị các nước bằng một cây gậy sắt, và đập vỡ chúng như đồ gốm, cũng như Ta đã nhận thẩm quyền ấy từ Cha Ta.” Có nghĩa là cai trị bằng uy quyền và luật lệ nghiêm khắc.

Chúa không cai trị Hội Thánh bằng loại uy quyền nghiêm khắc, vì Hội Thánh là thân thể của Chúa sẽ được cùng cai trị với Chúa; nhưng sẽ có những loại người phải bị trị bằng loại uy quyền nghiêm khắc như cây gậy sắt. Câu “mọi mắt sẽ thấy Ngài” là câu hoá giải tất cả các lời đoán mò về việc Chúa sẽ tái lâm cách kín đáo vào các năm 1848, 1878, 1917-18, vv… Các chủ trương ấy thường nói rằng Chúa đến trong một phòng bí mật. Đức Chúa Jesus thì dặn rằng: “Nếu người ta nói với các ngươi rằng nầy, Ngài ở trong nhà, thì đừng tin.” (Mathiơ 24:26b)

Những kẻ đã đâm Ngài là ai? “Ta sẽ đổ thần ân điển và nài xin trên nhà David và trên cư dân Jerusalem. Chúng sẽ nhìn xem Ta là Đấng chúng đã đâm, rồi chúng sẽ than khóc Ngài như người ta than khóc đứa con một, và sẽ thương tiếc Ngài như người ta thương tiếc con đầu lòng” (Xachari 12:10). Người Do-thái sẽ than khóc trong ăn năn: Họ sẽ nhận ra Đấng Cứu Thế mà họ đã xúi giục quân La mã giết thời xưa, và nay vẫn chối bỏ Ngài. Các dân khác sẽ than khóc vì khiếp sợ sự phán xét và huỷ diệt sẽ đến trước mắt, bởi họ cũng đã hung hăng đâm Đấng Christ bằng sự vô tín, những lời chửi rủa, chê bai giễu cợt, cự tuyệt phúc âm cứu rỗi đã được Hội Thánh trung kiên rao truyền cho họ qua hàng bao nhiêu thế kỷ, cùng mọi hành động hụp lặn trong tội lỗi tởm lợm.

Câu 8Chúa là Đức Chúa Trời, ĐẤNG HIỆN CÓ, ĐÃ CÓ VÀ ĐANG ĐẾN, là Đấng Toàn Năng phán rằng:Ta là Alpha và Omega,” xác nhận Đức Chúa Jesus Christ là Đức Chúa Trời hằng hữu, Đấng Toàn Năng, là khởi nguyên và cũng là cuối cùng. Alpha và Omega là hai chữ cái khởi đầu và kết thúc của mẫu tự chữ Hy-lạp, thường được dùng để diễn đạt khái niệm hằng hữu. Tới câu 17Khi thấy Ngài, tôi ngã quỵ xuống chân Ngài như chết vậy. Nhưng Ngài đặt tay phải của Ngài trên tôi và bảo: ‘Đừng sợ, Ta là Đấng Đầu Tiên và là Đấng Cuối Cùng.’” Như vậy, Đức Chúa Jesus lại cho biết một lần nữa rằng Ngài là đầu tiên và là cuối cùng. Những người chối bỏ không công nhận Đấng Christ là Đức Chúa Trời thì cho rằng câu 8 không nói về Đấng Christ. Nhưng làm lơ câu 17, vì câu ấy chứng minh Đức Chúa Jesus cũng là Alpha và Omega.

Giăng xác nhận ở câu 9 rằng ông là người viết sách: “Tôi là Giăng, một người anh của anh em, người cùng chia sẻ hoạn nạn, vương quốc và sự nhẫn nhục với anh em trong Đức Chúa Jesus, hiện đang ở tại đảo gọi là Patmos, vì lời của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Jesus.” Ông khiêm tốn xưng mình là một anh em và bạn đồng chịu hoạn nạn vì Lời của Đức Chúa Trời và vì sự làm chứng về Đức Chúa Jesus Christ. Hoàng đế Lamã Domitian đày ông ra nơi giam giữ tù nhân án nặng tại đảo nhỏ Patmos ở Địa Trung Hải trong cơn bách hại Hội Thánh vào khoảng cuối thế kỷ AD 1.

Cơn bách hại lớn khởi đầu dưới triều đại Nero; hàng chục ngàn tín hữu bị đóng đinh và xử tử. Cả Phierơ và Phaolô đều bị giết vào thời kỳ nầy. Tới cuộc bách hại dưới thời Domitian (AD 81-96), có khoảng hơn 40,000 tín hữu nữa bị giết vì đức tin của họ. Theo sử gia Eusebius, lúc bấy giờ Giăng đang làm giám mục tại Êphêsô, ông bị luộc trong chảo dầu, nhưng ông chẳng bị tổn hại gì hết; cho nên, Domitian đày ông ra giam giữ ở đảo Patmos. Chính nơi đây ông nhận được sự mặc thị và viết sách nầy.

Câu 10Vào ngày của Chúa, tôi được Thánh Linh cảm hóa và nghe phía sau tôi có một tiếng lớn như tiếng kèn.” Ngày của Chúa là lối nói của Hội Thánh thời ấy gọi ngày thứ nhất trong tuần (Chúa Nhật). Sự kiện “Vào ngày của Chúa, tôi được Thánh Linh cảm hóa” có thể có hai nghĩa: Một, nó có thể là sự mặc thị đến với Giăng vào Chúa Nhật, ngày Hội Thánh thời ấy cử hành tiệc thánh và dành riêng để nhóm lại thờ phượng Chúa. Việc đó xảy ra gần 2 thế kỷ trước khi Constantine đại-đế quy đạo. Ai nói Constantine ra lệnh đổi ngày thờ phượng Chúa là hoàn toàn sai.

Nghĩa thứ nhì theo Hy-văn có thể dịch là “Tôi được Đức Thánh Linh đưa tới thời tận thế.” Ở đó Giăng thấy và ghi lại mọi diễn tiến như thể ông thực sự có mặt lúc ấy. Hãy nhớ lại Đức Chúa Jesus phán “Quả thật Ta nói cùng các ngươi, trong các ngươi đứng đây có một vài kẻ sẽ không chết trước khi thấy Con Người ngự đến trong nước Ngài” (Mathiơ 16:28). Vài ngày sau, Chúa đem Phierơ, Giacơ và Giăng lên núi rồi hoá hình cho họ thấy vinh quang của Ngài. Nghĩa là các môn đồ được chuyển tới một thời tương lai để thấy vinh quang của Đức Chúa Jesus. Rất có thể Giăng được Chúa đem đến thời tận thế để chứng kiến những việc sẽ diễn ra sau nầy. Dù là nghĩa thứ nhất hay thứ nhì, thì Giăng đã được chuyển vào linh giới để thấy những sự kiện diễn ra trong cõi linh.

Tiếng nói như tiếng loa mà Giăng nghe cũng là âm thanh trong linh giới, không phải là âm thanh mà lỗ tai thể chất của loài người có thể nghe được. Chúng ta chỉ có thể nghe, thấy, ngửi, rờ được các âm thanh, vật, hay mùi trong cõi linh khi được Chúa ban cho khả năng nhận biết hay vận hành trong cõi linh. Tâm linh của những người gần gũi với Chúa thường được nghe tiếng phán của Ngài, khi Ngài muốn chỉ dẫn họ về việc gì đó; có khi là lời tiên tri, có khi là việc cần thiết.

Câu 11:Hãy viết những điều con thấy vào một quyển sách và gửi cho bảy Hội Thánh tại Ephesus, Smyrna, Pergamum, Thyatira, Sardis, Philadelphia và Laodicea. Tiếng ấy bảo Giăng rằng điều ông thấy hãy chép vào một quyển sách gửi cho bảy Hội Thánh. Tên của bảy Hội Thánh ấy là địa danh của bảy thành phố ở Tiểu Á (Thổ-nhĩ-kỳ) có thứ tự theo chiều kim đồng hồ thành một vòng hơi bầu dục. Như trên đã nói, số bảy tượng trưng cho sự đầy đủ trọn vẹn. Vì thời ấy đã có hàng trăm Hội Thánh ở vùng Thổ-nhĩ-kỳ, cho nên bảy Hội-Thánh trong sách nầy tiêu biểu cho 7 thời kỳ lịch sử của Hội Thánh kể từ ngày được khai sinh cho đến khi chấm dứt thời đại Hội Thánh.

So sánh với lịch sử, người ta thấy tình trạng của 7 Hội Thánh chép ở hai đoạn 2, 3 hoàn toàn ăn khớp với bảy giai đoạn của lịch sử Hội Thánh chung kể từ thế hệ thứ nhì, tức là con cái của tín hữu thế hệ thứ nhất, cho đến tình trạng thời nay của Hội Thánh.

TheoDoiTanThe20.docx

Rev. Dr. CTB

Write a comment:

You must be logged in to post a comment.