Thứ Sáu, December 19th, 2014

Chuyện Tích Giáng Sinh, 02

Ma-thi-ơ 1:18–2:23

Rất ít người biết một cách chính xác về những sự tích giáng sinh và thời điểm giáng sinh của Đức Chúa Giêxu. Xưa nay, nhiều người lầm tưởng rằng năm thứ nhất của Công-nguyên Tây-lịch đúng là năm Đức Chúa Giêxu giáng sinh. Nghĩa là biến cố Chúa giáng sinh theo cách tính của họ thì tới nay đã trải qua 2014 năm.

Sau khi các nước Tây-phương trở thành bá chủ trên thế giới nhờ sức mạnh kinh tế và quân sự, thì lịch mà họ dùng cũng được phổ cập và trở thành lịch được áp dụng chung cho cả thế giới.

Sách vở gọi là lịch Gregorian 1582 Công-nguyên (CE = Common Era), bởi vì nó được đặt theo danh hiệu giáo hoàng La-mã Gregory XIII. Lịch nầy cải biên lịch Julian 45 BC, theo tên hoàng đế La-mã Julius Caesar trước công nguyên 45 năm.

Vào thời chưa có niên lịch chung cho cả thế giới, các sử gia muốn xác định niên đại của một việc quan trọng nào đó, thì họ đều dựa trên vài sự kiện lịch sử có thật được ghi chép gần với sự việc họ đang tìm kiếm, để đối chiếu và suy ra thời điểm chính xác.

Mà lịch sử của các nước đều dựa trên lịch sử các triều đại những vị vua hay dòng họ cai trị nước ấy. Những nước nhỏ thì dựa vào lịch sử những triều đại của các nước lớn. Sự không chính xác thỉnh thoảng đã có xảy ra vì người làm lịch lầm lẫn một chi tiết lịch sử nào đó đã xảy ra lâu về trước.

Năm 525, Dionysius đặt thêm các chữ BC (Before Christ) và AD (La-tinh Anno Domini = Năm của Chúa) ngay sau niên đại để phân biệt các sự kiện xảy ra trước hoặc sau năm Đức Chúa Giêxu giáng sinh; tức là để công nhận sự kiện Chúa giáng sinh là một bước ngoặt chia đôi dòng lịch sử.

Từ khi các đảng cộng sản ra đời, họ không dùng chữ BC (Before Christ), mà dùng chữ BCE = Before Common Era, nghĩa là trước công-nguyên thay thế cho trước Đấng Christ.

Khoảng hơn 10 năm trước, giới vô thần và tín đồ các tôn giáo chống đối Cơ-đốc-giáo cũng dùng BCE và CE để định niên đại. Dù ngày nay, giới thế tục quay sang dùng BCE và CE, thì cũng là một sự công nhận mốc lịch sử của sự kiện Đức Chúa Giêxu giáng sinh, một điều không chối cãi được.

Từ cách tính số năm theo BCE và CE, có người còn tính rằng phải có năm 0 nằm chen giữa năm 1 BCE với năm 1 CE. Đa số sử gia không công nhận có năm số 0; chỉ 1 trước và 1 sau mà thôi.

Nhưng vấn đề đặt ra là: Có phải Đức Chúa Giêxu giáng sinh vào năm 1 AD không? Trái với sự lầm tưởng của nhiều người, khi lấy các sự kiện ghi chép trong sách Phúc-âm Ma-thi-ơ, so với một số sự kiện lịch sử của thời Chúa giáng sinh, người ta thấy có một số sự kiện không trùng hợp theo cách tính của lịch Gregorian lấy năm 1 A.D. làm năm sinh của Chúa.

Thật ra, về việc tính số ngày của năm, thì một năm 365 ngày ¼ của lịch Gregorian là hoàn toàn chính xác với chu kỳ số ngày trái đất đi một vòng quanh mặt trời.

Nhưng ngày sinh của Đức Chúa Giêxu thì không phải là năm 1 A.D. – Dionysius Exiguus, người tính toán lịch Gregorian để định ngày lễ Phục-sinh, đã tính sai một số sự kiện theo lịch sử La-mã.

Sách Phúc-âm Ma-thi-ơ cho biết Đức Chúa Giêxu giáng sinh nhằm triều đại vua Hê-rốt đại đế (2:1). Nhiều sử gia hiện đại đã nghiên cứu kỹ lịch sử La-mã, trong đó có lịch sử của Hê-rốt đại đế, vì Hê-rốt được hoàng đế La-mã phong tước hiệu ‘Bạn của Caesar.

Theo sách sử ký Josephus, sử gia lừng danh thời thế kỷ thứ nhất A.D., thì Hê-rốt đại đế chết vào khoảng giữa lần nguyệt thực và lễ Vượt-qua của năm 1 BC. Trong năm 1 B.C. có hai lần nguyệt thực. Nhưng ngày nay người ta tính ra lần nguyệt thực trước lễ Vượt-qua xảy ra vào đêm 9 rạng 10, tháng Một, năm 1 BC. Và Hê-rốt chết 18 ngày sau đó (Ma-thi-ơ 2:19).

Một sự kiện lịch sử nữa diễn ra quanh sự giáng sinh của Chúa chúng ta là sắc lệnh điều tra dân số của hoàng đế La-mã Augustus, mà bác sĩ Lu-ca ký thuật là diễn ra vào lúc Quirinius đang tạm thời giữ chức vụ tổng-đốc xứ Syri (Lu-ca 2:1–2).

Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng sử sách La-mã và các sách ghi chép của sử gia Josephus, các thần học gia và sử gia ngày nay đều đồng ý là cuộc điều tra dân số ấy xảy ra vào khoảng các năm 3 và 2 B.C. Bởi vì Quirinius có trở lại làm tổng đốc xứ Syri một lần nữa vào khoảng năm 6 A.D.

Hiện tượng ngôi sao lạ xuất hiện ở Đông-phương dẫn đường cho ba nhà thông thái phương xa đến xứ Do-thái tìm kiếm vị đế vương mới ra đời (Ma-thi-ơ 2:1–12), cũng là một dấu hiệu khá rõ ràng để xác định năm Đức Chúa Giêxu giáng sinh.

Các học giả thiên văn không truy ra được một ngôi sao chổi nào đặc biệt xuất hiện vào khoảng thời gian đó theo như Ma-thi-ơ tường thuật.

Tuy vậy, họ tìm thấy vào ngày 14 tháng Chín, năm 3 B.C., Mộc-tinh ở trên trời, được gọi là sao Vua, nằm kề bên ngôi sao Regulus trong chòm sao Leo (cũng được xem là hoàng gia), ánh sáng của hai thiên thể tạo thành một sự kết hợp sáng rực rỡ.

Vào ngày 17 tháng Sáu, năm 2 B.C., Mộc-tinh và Kim-tinh xuất hiện như chạm vào nhau tạo thành một hiện tượng tựa như quả cầu chiếu sáng. Sự kiện nầy chắc không thoát khỏi sự quan sát của các nhà thông thái Đông-phương.

Vì Hê-rốt ra lệnh “giết tất cả các bé trai từ hai tuổi trở xuống theo đúng ngày tháng mà các nhà thông thái đã cho vua biết” (Ma-thi-ơ 2:16), thì có lẽ lúc đó tuổi của Đức Chúa Giêxu khoảng giữa một tới hai tuổi.

Bởi vì có lẽ các nhà thông thái đã cho vua biết ngôi sao xuất hiện khoảng một năm trước đó; cũng là độ dài thời gian mà họ phải đi đường từ xứ mình tới Giê-ru-sa-lem.

Ma-thi-ơ không nói ngôi sao xuất hiện trong suốt hai năm. Ông chỉ nói là khi các nhà thông thái rời khỏi Giê-ru-sa-lem, thì ngôi sao lại xuất hiện, dẫn đường cho họ (Ma-thi-ơ 2:9–10).

Như vậy, sau khi xem xét, phối hợp, đối chiếu, cộng, và trừ thời gian của các biến cố và sự kiện lịch sử, chúng ta có thể khẳng định năm sinh của Đức Chúa Giêxu không phải là năm 1 A.D. sau khi Hê-rốt đã chết. Bởi vì Hê-rốt chết vào ngày 29 tháng 1 năm 1 B.C., sau khi ra lệnh tàn sát tất cả bé trai ở Bết-lê-hem và các vùng phụ cận.

Ma-thi-ơ thuật lại rằng: “Sau khi họ đi rồi, một thiên sứ của Chúa hiện ra bảo Giô-sép trong giấc chiêm bao: ‘Hãy thức dậy, đem con Trẻ và mẹ Ngài lánh qua Ai-cập, và cứ ở lại đó cho đến khi nào tôi báo tin cho ông, vì Hê-rốt sắp tìm giết Con Trẻ’ (Ma-thi-ơ 2:13).

Nghĩa là Chúa vào đời lúc Hê-rốt đang là vua chư hầu trị vì xứ Giu-đê. Hơn nữa, cuộc điều tra dân số (Lu-ca 2:1–2) cũng đã diễn ra vào các năm 3 và 2 B.C.

Năm 1 B.C. cộng với hai năm là 3 B.C. Hầu hết các sử gia và các giáo phụ của Hội-thánh từ các thế kỷ đầu của lịch sử Hội-thánh, đều tin rằng Đức Chúa Giêxu đã giáng sinh khoảng năm 2 hoặc 3 B.C. Sắc lệnh điều tra dân số thời Quirinius làm tổng đốc Syri cũng vào các năm 3 và 2 B.C.

Hiện tượng thiên văn bất thường Jupiter với Regulus đúng vào ngày 14 tháng Chín, năm 3 B.C. rồi Jupiter và Venus mọc sát nhau trên vòm trời vào ngày 17 tháng Sáu, năm 2 B.C., cũng là một hiện tượng thiên văn bất thường được xem như ngôi sao soi đường cho các nhà thông thái đi tìm Chúa. Bởi vì ngôi sao chính đó vẫn là Mộc-tinh (Jupiter).

Trong bài học tuần trước, chúng ta đã khám phá Đức Chúa Giêxu giáng sinh vào tháng Chín dương lịch. Thế thì, hiện tượng thiên văn ngày 14 tháng Chín năm 3 B.C. có gợi trong chúng ta ý nghĩ gì về mối liên quan giữa sự kiện đó với biến cố Đức Chúa Giêxu giáng sinh không?

Mặc dù chưa ai dám khẳng định chính xác ngày sinh của Đức Chúa Giêxu; nhưng sau khi nghiên cứu, chúng ta có thể tin chắc rằng Chúa chúng ta được sinh ra vào tháng Chín dương lịch, tức là mùa thu năm 3 B.C. Về ngày sinh thì chưa có chứng cớ nào rõ ràng.

Sau các bài học xem xét những lời ký thuật của Kinh-thánh về sự giáng sinh của Đức Chúa Giêxu, một điều hết sức rõ ràng nổi lên là hầu hết kiến thức tôn giáo mà anh chị em tín hữu lượm lặt được là do nghe người khác, hay các mục sư truyền lại.

Nhưng có nhiều sự kiện không chính xác hay không hợp lý, mà mình không biết do thiếu nghiên cứu Kinh-thánh cho riêng mình.

Việc đó vẫn có thể chấn chỉnh bằng cách dành thì giờ đọc Kinh-thánh và tìm hiểu cặn kẽ. Những buổi học Kinh-thánh được tổ chức là nhằm mục đích ấy.

TichGiangSinh02.docx

Rev. Dr. CTB

Write a comment:

You must be logged in to post a comment.