Thời Tạo Thiên Lập Địa, 08
Sáng Thế Ký 2:1–4a
“Như vậy, trời đất và muôn vật đã được sáng tạo xong. Ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời hoàn tất các công việc Ngài đã làm. Vì thế, vào ngày thứ bảy Ngài nghỉ. Ngài đã làm xong mọi công việc. Ngài ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày đó, vì vào ngày đó Ngài nghỉ sau khi đã làm xong mọi công việc sáng tạo. Đó là gốc tích sáng tạo trời và đất.”
Sau sáu ngày làm công việc sáng tạo, tới ngày thứ bảy Đức Chúa Trời không phán, không làm, cũng không tạo ra thứ gì mới. Ngài đã làm xong mọi công việc, Ngài ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó, rồi Đức Chúa Trời nghỉ ngơi (1–4). Như vậy, công cuộc sáng tạo trời đất và muôn vật đã kết thúc. Nhưng đoạn 1 sách Sáng Thế chỉ là phần ký thuật rất tóm tắt về công cuộc sáng tạo của Chúa. Phần tiếp theo là chi tiết về việc tạo nên Adam và Eva, thuỷ tổ của cả nhân loại, cùng cách thức các loài thú được tạo nên và nguồn gốc các tên của chúng. Vì thế, đoạn 2 phải được xem xét chung với đoạn 1 như một tổng thể của câu chuyện sáng tạo muôn vật.
Từ câu 4b của đoạn 2 là sự mô tả tình trạng của mặt đất trước khi có loài người: “Khi Jehovah Đức Chúa Trời làm nên trời và đất, thì trên đất chưa có bụi cây nào mọc ngoài đồng và cũng chưa có ngọn cỏ nào mọc trong ruộng, vì Jehovah Đức Chúa Trời chưa cho mưa xuống đất, và cũng chưa có người cày xới đất đai. Nhưng có hơi nước từ dưới đất bốc lên, tưới khắp mặt đất” (4b–6). Đất trồi lên khỏi nước trong phần đầu của ‘ngày’ sáng tạo thứ ba vẫn còn rất hoang sơ, chưa có cỏ cây gì hết. Câu 4b không nói về thuở ban đầu của trái đất, vì trái đất bị nước bao phủ từ ban đầu.
Sau khi đã tạo nên mọi thứ cần thiết cho sự sống của các loài thảo mộc, cá dưới nước, cầm điểu trên không, thú vật trên mặt đất, và đồ ăn cho mọi loài sinh vật, “Đức Chúa Trời lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sinh khí vào lỗ mũi, thì người trở nên một sinh linh” (7). Chỗ nầy mô tả người được tạo ra từ bụi đất nhưng mang hình dạng giống như Đức Chúa Trời. Tuy vậy, người vẫn là một loài được tạo nên từ đất, không liên hệ gì tới vật chất từ cõi thần. Mặc dù Kinh Thánh tường thuật rất vắn tắt về sự tạo nên loài người từ đất, nhưng ngày nay chúng ta đã biết cơ thể loài người có vô số kết cấu tinh vi và là một thân thể hoạt động bởi nhiều bộ phận vô cùng kỳ diệu.
Vua David cảm thán: “Con cảm tạ Chúa vì con được dựng nên một cách đáng sợ và lạ lùng. Công việc Chúa thật quá diệu kỳ” (Thi thiên 139:14). Các công việc sáng tạo của Chúa được tường thuật trong đoạn 2 nầy đều đã xảy ra trước ngày thứ bảy. Lúc ấy, “Jehovah Đức Chúa Trời lập một khu vườn tại Eden, ở hướng đông, và đặt người mà Ngài vừa dựng nên ở đó” (8). Không ai biết khu vườn Eden được lập từ lúc nào để khi con người được dựng nên thì đã sẵn có chỗ ở. Các thứ cây ăn trái Chúa khiến mọc lên trong vườn vừa đẹp mắt vừa ăn ngon miệng (9). Nhưng ở giữa vườn thì có hai cây đặc biệt: Cây sự sống và cây biết điều thiện và điều ác.
Vùng đất được mô tả là địa điểm của vườn Eden hiển nhiên là thuộc vùng Trung Đông ngày nay. Nhưng chính xác ở chỗ nào thì không ai tìm được. Vì hai con sông Tigris và Euphrates tuy vẫn còn đó, nhưng hai con sông Pishon và Gihon (10–14) đã biến mất. Dòng sông chảy ra từ Eden phải là sông lớn mới chia thành bốn nhánh. Đồng thời Eden phải là một cái vườn rộng bao la mới cung cấp đủ nước cho dòng sông. Không hiểu ý tác giả muốn nói gì về công việc của Adam là con người đầu tiên được Chúa đặt vào cảnh vườn Eden để “canh tác và gìn giữ vườn” (15). Bởi vì thuở ấy chưa có dụng cụ trồng tỉa, và cũng chẳng có ai khác tới phá phách khu vườn cả.
Không biết khi Adam từ bụi đất trở thành một người sống, thấy cảnh vật xung quanh, thì trí óc của ông suy nghĩ gì? Ông có ngạc nhiên và thắc mắc về sự hiện hữu của mình không? Rồi khi nếm các thứ trái ngon thì ông nghĩ sao? Điều kỳ diệu là Chúa đã ban cho ông khả năng nghe và hiểu lời dặn của Ngài, kể cả sự chết: “Con được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn, nhưng về trái của cây biết điều thiện và điều ác thì con không được ăn, vì ngày nào con ăn trái cây đó, chắc chắn con sẽ chết” (16–17). Lúc ấy mới chỉ có Adam, còn Eva chưa có mặt trên đời. Khi các loài thú vật được dựng nên vẫn chưa có Eva, mặc dù Đức Chúa Trời đã định ý tạo nên người nữ để làm bạn đời với Adam ngay sau khi Adam được Ngài tạo nên (18–19).
“Adam đặt tên cho mọi loài gia súc và chim trời cùng mọi loài thú rừng; nhưng phần Adam thì chẳng tìm được một ai giúp đỡ thích hợp với mình” (20). Mọi loài thú đều có đôi đực cái trống mái. Riêng Adam cô đơn vì chẳng con thú nào thích hợp làm bạn với ông cả.
Ở đoạn trước, tác giả kể chuyện Đức Chúa Trời dựng nên người nam và người nữ theo hình ảnh của Ngài (1:27). Qua phần nầy, khi Chúa dựng nên một người nữ từ cái xương sườn của người nam là Adam, rồi đưa đến cho người nam, thì Adam nhận ra đồng loại, vì người nữ có hình ảnh giống như ông vậy (21–22). Nghĩa là cả hai người đều có đầu, mình, tứ chi, và đi, đứng thẳng trên hai chân, khác hẳn mọi loài thú vật mà Đức Chúa Trời đưa chúng đến để Adam đặt tên cho chúng. “Adam nói: ‘Bây giờ mới có người nầy, là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi. Nàng sẽ được gọi là người nữ, vì từ người nam mà có’” (23). Làm thế nào Adam tỉnh dậy từ giấc ngủ mê mà biết Eva từ xương thịt mình ra thì không thể đoán nổi. Có lẽ Chúa cho ông biết khi đưa Eva tới gặp ông.
Điều rất đáng để ý là ngôn ngữ mà Adam dùng để nói là thứ ngôn ngữ đã phát triển cao. Chứng tỏ rằng cách nhìn thế giới của Adam đã rất phát triển, rất khác với ngôn ngữ nghèo nàn của nhiều quần thể sắc tộc hay bộ tộc thiểu số sống biệt lập với xã hội ngày nay. Trí thông minh của Adam cũng là một điều đáng ngạc nhiên. Bởi vì khả năng đặt tên cho hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỉ chủng loại thú vật là điều ngày nay không một cá nhân nào làm nổi. Về vấn đề nầy, các nhà nghiên cứu ngôn ngữ khám phá rằng, ngôn ngữ chỉ phát triển trong nền văn hoá đã phát triển. Ngược lại, ngôn ngữ chung của một tập thể người mới có thể tạo nên một nền văn hoá dựa trên ngôn ngữ ấy.
Nhưng Adam vừa mới được dựng nên đã sở hữu một vốn ngôn ngữ rất phong phú mà không cần phải trải qua một chiều sâu văn hoá trải suốt thời gian dài mới có. Vì mọi công trình sáng tạo của Chúa đều xảy ra trước YOM thứ bảy; cho nên, Eva cũng đã được tạo thành trong Yom thứ sáu, sau khi tất cả các loại cầm thú đã được dựng nên và được đặt tên. Như vậy, Yom thứ sáu phải là một thời gian rất lâu dài nếu tính theo ngày tháng của thời nay. Thế thì, Eva được dựng nên sau Adam khoảng bao lâu? Đó là một điều bí mật mà chúng ta không thể suy xét nổi.
Hơn thế nữa, Adam và Eva đã vui hưởng tình yêu vợ chồng từ lúc họ mới gặp nhau. Tác giả chép: “Bởi vậy, người nam sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai trở nên một thịt. Adam và vợ, cả hai đều trần truồng nhưng không thấy ngượng ngùng” (24–25). Loài người đã được dựng nên và xuất hiện trên trái đất một cách thình lình; trước đó không có một giống động vật nào tương tự để tiến hoá thành con người như hiện nay. Và, nếu tiến trình tiến hoá là có thật, thì nó vẫn phải tiếp tục xảy ra đối với mọi loài có sự sống trên quả địa cầu. Vì sự sinh đẻ con cái là một tiến trình tự nhiên, là chu kỳ của mọi đời sống. Còn sự tiến hoá bỗng ngưng hẳn không còn nữa!
Chỉ Đức Chúa Trời mới có thể sáng tạo các sinh vật và ban cho chúng sự sống.
ThoiTaoThienLapDia08.docx
MS CTB