Thời Tạo Thiên Lập Địa, 06

Sáng Thế 1:24–25

24 Đức Chúa Trời phán: “Đất phải sinh các động vật tùy theo loại: gia súc, các loài bò sát và thú rừng tùy theo loại,” thì có như vậy. 25 Đức Chúa Trời tạo nên các loài thú rừng tùy theo loại, gia súc tùy theo loại, và mọi loài bò sát trên đất tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp.

Tới giai đoạn nầy đã có biển, đất khô, thực vật, cây ăn trái, và các dấu hiệu chuyển mùa, tháng và năm trên trái đất. Chúng ta đã nhận biết mối liên hệ song hành giữa các sự kiện của ba Yom đầu với ba Yom sau. Ở ba Yom đầu, hoạt động của Chúa tập trung liên tiếp vào bầu trời, biển và đất khô. Ở ba Yom sau, Ngài lại tập trung công việc của mình vào ba cõi đó. Ngài chuẩn bị sẵn kế tiếp nhau theo thứ tự, bầu trời, biển, và đất khô trong ba Yom đầu. Ở ba Yom sau, Đức Chúa Trời tuyên bố mục đích của những vật ấy là để đặt trên bầu trời, biển, và đất khô. Cho nên, tới Yom 4 Ngài mới cho biết chương trình của Ngài về các dấu hiệu mà Ngài đặt trên bầu trời.

Bản văn chia Yom 5 thành hai giai đoạn lấn qua tới Yom 6. Sự tường thuật về Yom 5 vẫn là khuôn mẫu quen thuộc. Đức Chúa Trời phán, c.20, và Đức Chúa Trời làm, c.21. Mỗi giai đoạn chính của cuộc sáng tạo được đánh dấu bằng động từ ‘bara:‘ Vũ trụ, các động vật, và nhân loại. “Đức Chúa Trời phán: Nước phải đầy dẫy các loài thủy sinh vật, và phải có các loài chim bay lượn trên mặt đất dưới vòm trời. Đức Chúa Trời sáng tạo các loài cá khổng lồ, mọi loài động vật thủy sinh, tùy theo loại mà sinh sôi nẩy nở trong nước, và mọi loài chim có cánh tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp” (1:20–21). Đức Chúa Trời sáng tạo các động vật trên cạn ra sao? Ngài “lấy đất nắn nên mọi loài thú đồng và chim trời, rồi đưa đến trước mặt con người để xem con người đặt tên chúng là gì,” (Sáng Thế 2:19).

Không phải Chúa phán thì các loài sinh vật đó xuất hiện ngay lập tức. Vì Kinh Thánh nói rằng Ngài lấy đất nắn rồi làm cho chúng trở thành các sinh vật (Sáng Thế 2:19). Lời tường thuật nầy một lần nữa cho thấy phải mất thời gian để chúng được tạo thành. Chúng không xuất hiện ngay lập tức trong chớp nhoáng. Chim hoàn toàn khác với loài cá. Đức Chúa Trời sáng tạo thân thể của mỗi loài một cách kỳ diệu. Chúng có bộ hô hấp, bộ tiêu hóa, bộ tuần hoàn, hệ thống thần kinh, và bộ bài tiết. Kinh Thánh không mô tả Chúa tạo nên chúng như thế nào, nhưng điều rõ ràng là Ngài đã tạo nên từng chi tiết trong thân thể của mọi sinh vật.

Không ai biết khủng long xuất hiện khi nào và bị tuyệt chủng ra sao. Nhưng tại Cambodia, trên vách tường mặt ngoài đền Angkor Wat có một hình chạm khủng long rất rõ ràng. Trên vô số tảng đá tại các huyệt mộ ở Peru có hình khắc mô tả người ta đối phó với các loài thú to lớn trông giống như khủng long. Vài con có cổ dài và đuôi dài, con khác có hàng gai nhọn trên lưng, chân trước ngắn, và hàm răng dữ tợn. Những hình ấy cho thấy người thời đó đã thấy hoặc nghe kể về khủng long. Có nghĩa là loài khủng long đã sống đồng thời gian với lúc loài người lan ra khắp thế gian.

Yom 3, Đức Chúa Trời đã sắm sẵn loài cỏ sinh hột, và cây ăn trái ra quả đủ cho các động vật sẽ được sáng tạo ở các Yom 56 dùng làm thức ăn. Đức Chúa Trời phán: “Còn các loài thú rừng, loài chim trên trời, loài vật bò sát trên mặt đất, và bất cứ loài nào có sự sống thì Ta ban mọi thứ cỏ xanh dùng làm thức ăn” (Sáng Thế 1:30). Khi xem xét các chi tiết nầy, chúng ta có thể thấy Yom 3 có thể bao gồm nhiều thời kỳ lâu dài. Bởi vì Đức Chúa Trời đã định các luật vật lý cho thực vật sinh hột, và cây ăn trái sinh quả có hột bên trong. Phải có nhiều trái cây rụng xuống nước làm thức ăn cho loài cá. Cho nên, đã phải có rất nhiều rừng cây ven sông và biển được tạo thành.

Có phải Đức Chúa Trời tạo dựng thú vật và loài chim với số lượng đông đảo hay không? Kinh Thánh chép: “Đức Chúa Trời ban phước cho các loài đó và phán: Hãy sinh sôi nẩy nở thật nhiều, làm cho đầy dẫy dưới biển; còn các loài chim hãy gia tăng thật nhiều trên đất” (1:22). Nếu loài cá phải sinh sôi nẩy nở để có đầy trong biển, và loài chim phải thêm nhiều trên đất, thì vào lúc chúng được tạo nên không phải là con số rất lớn. Chúng ta thực sự không biết số lượng của mỗi loài được tạo thành là bao nhiêu. Sau khi Đức Chúa Trời sáng tạo mọi loài thủy sinh, mọi sinh vật có thể di chuyển, và tất cả các loài chim, thì kỳ kết thúc của giai đoạn lâu dài thứ năm đã đến, và thời khởi đầu của giai đoạn lâu dài thứ sáu bắt đầu.

Bài học kỳ trước có đề cập tới những vỉ than đá chứa các cây gỗ hàng chục ngàn năm tuổi, bị sức nóng trong ruột trái đất nung thành than, thì thời gian để chúng trở thành than đá và kim cương phải trên ba trăm triệu năm. Chúng ta không có bằng chứng nào để biết mỗi YOM sáng tạo dài bao lâu. Nếu những sự việc diễn ra trong ba Yom 1, 24 theo lệnh truyền của Chúa cần ít thời gian hơn. Thì thời gian cần phải có để cây cối mọc lên, ra hoa, kết trái, và phát triển thành rừng ở Yom 3, chuẩn bị làm thức ăn cho các loài cá và chim sẽ được sáng tạo trong Yom thứ năm phải lâu dài. rồi có những trận động đất chôn vùi các cây cổ thụ khổng lồ phải xảy ra rất lâu trước khi có các loài động vật được sáng tạo và sinh sống trên mặt đất.

Các câu 1:24–25 nói về chương trình của Đức Chúa Trời khi sáng tạo các loài thú khác nhau trên mặt đất “Đức Chúa Trời phán: “Đất phải sinh các động vật tùy theo loại: gia súc, các loài bò sát và thú rừng tùy theo loại,” thì có như vậy. Đức Chúa Trời tạo nên các loài thú rừng tùy theo loại, gia súc tùy theo loại, và mọi loài bò sát trên đất tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp.” Sự sáng tạo các động vật trên cạn được phân thành hai loại: Một là các động vật sống trên đất, hai là loài người. Về phần các động vật sống trên đất thì lại được chia ra thành ba nhóm khác nhau: Thú rừng, gia súc, và các loại bò sát (24). Hãy để ý các chi tiết nầy; bởi vì các loài động vật sống trên cạn do Đức Chúa Trời tạo nên không phải là một đám hỗn độn các loài thú và bò sát như vẫn thường bị một số người hiểu sai.

Trước hết, Đức Chúa Trời KHÔNG lấy lời phán khiến loài thú hiện hữu, Ngài dùng bụi đất nắn nên chúng rồi ban sự sống (Sáng 2:19). Đức Chúa Trời đã dùng vật liệu ở trái đất để nắn thành các con thú ấy. Chúa đã đặt các định luật vật lý trên cõi thiên nhiên; cho nên, mọi nguyên tố và vật chất trên đất tạo thành các loài động vật sinh sống trong thời gian và không gian đều phải ở dưới tác động của các định luật ấy. Không ai biết có bao nhiêu chủng loại thú vật được dựng nên trong YOM thứ sáu; theo một số cuộc nghiên cứu thì có hơn 99% tổng số chủng loại từng sống trên đất được ước lượng đã tuyệt chủng. Trong thời chúng ta, vài sự ước đoán cho rằng có khoảng từ ba triệu tới 100 triệu chủng loại hay nhiều hơn. Trong số đó có từ 1 tới 2 triệu là các loài thú vật.

Có một nhóm người chủ trương thuyết tiến hoá hữu thần dựa vào câu 24 nói Đức Chúa Trời truyền cho đất phải sinh ra các động vật tuỳ theo loại: gia súc, các loài bò sát và thú rừng tuỳ theo loại để chứng minh cho luận điểm của họ là: Nguồn gốc các sinh vật là từ đất sinh ra và tiến hoá từ hình thức thấp lên hình thức cao hơn. Nhưng câu 25 cho biết rằng mọi loài thú đều do Đức Chúa Trời tạo nên. Nhất là qua 2:19, thì Kinh-thánh chép: “Đức Chúa Trời lấy đất nắn nên mọi loài thú đồng và chim trời. Nghĩa là mọi loài thú đều do bàn tay sáng tạo của Đức Chúa Trời nắn nên từ đất, ban sự sống để chúng trở thành động vật có khả năng sinh sản thêm nhiều.

Chữ NẮN không có nghĩa là nhào nặn cục đất rồi nắn thành hình. Vì trong thân thể của bất cứ loài thú nào đều có các hệ thống rất tinh vi và phức tạp. Cho nên, NẮN là chế tạo mọi bộ phận của thân thể các loài thú từ trong ra ngoài. Điều kỳ diệu của công cuộc sáng tạo vạn vật là những thế hệ sau của mỗi loại tạo vật đều được sinh ra từ thế hệ cha mẹ của chúng. Hột giống của mỗi loại thảo mộc đều mang đầy đủ đặc tính của cây đã sinh ra nó. Các động vật trên cạn hay dưới nước cũng sinh sản và truyền giống y như chúng đã được tạo ra. Sự truyền giống là quyền năng sáng tạo mà Chúa đã lập nên từ ban đầu.

ThoiTaoThienLapDia06.docx

MS CTB