Thời Tạo Thiên Lập Địa, 13

Sáng Thế Ký 7:1–5

Vì Đức Chúa Trời xem ông Noah là người công chính duy nhất trước mặt Ngài, nên cả gia đình ông được chọn thoát khỏi tai hoạ sẽ đổ xuống khắp thế gian (1). Nếu tính số năm theo gia phả từ ngày Adam được dựng nên, thì tới ngày nước lụt xảy ra là 1656 năm. Trong khoảng thời gian dài ấy, chỉ có Enoch được Chúa đem đi khỏi trần gian, rồi Noah được Chúa chọn đóng chiếc thuyền lớn cứu mạng cả gia đình ông và một số thú vật, để giữ sự sống các sinh vật thở khí trời được tồn tại trên trái đất (2–3). Ký thuật vắn tắt nầy không nói rõ chi tiết về mọi loài thú được cứu khỏi nạn lụt. Với sức chứa của chiếc tàu, không ai biết có bao nhiêu loài thú sống trên cạn đã vào tàu.

Cho tới trước khi nước lụt xảy ra, Kinh-thánh chưa nói gì thêm về hiện tượng mưa, chỉ có lời chép rằng lúc Đức Chúa Trời tạo nên trời đất thì không có mưa; chỉ có hơi nước từ dưới đất bốc lên tưới khắp mặt đất (2:5–6). Bây giờ, bảy ngày trước khi Chúa đổ mưa xuống đất, gia đình Noah và các loài thú vật Chúa sai đến phải vào trong tàu, thì Noah “làm theo mọi lời Đức Jehovah đã truyền phán” (4–5). Theo lời truyền khẩu thì Môise là người được Đức Chúa Trời chỉ dẫn chép sách Sáng-Thế và bốn sách tiếp theo. Nhưng theo các học giả văn tự cổ, thì ‘Ngũ kinh’ của người Do-Thái có thể do ba người khác nhau ghi chép sau khi dân Do-Thái đã vào đất hứa. Mặc dù lời ghi chép ở chỗ nầy không nói rõ, nhưng chắc hẳn Đức Chúa Trời cũng đã chỉ dẫn cho Nô-ê biết những loài thú nào sẽ được lên tàu (2).

Noah nhận lệnh đóng chiếc tàu từ khi nào thì không rõ. Kinh-thánh nói đến Noah khi ông được 500 tuổi. Đức Chúa Trời bảo Noah đem gia đình vào trong tàu lúc ông được 600 tuổi. Sách cổ Enoch 1 ghi rằng Đức Chúa Trời sai thiên sứ Uriel đến gặp Noah báo tin nạn lụt sẽ đến; thiên sứ nhân danh Ngài mà truyền và chỉ dẫn cho ông những điều phải làm để cứu mạng ông và cả gia đình (1Enoch 10:1–3). Sự vâng lời của Nô-ê chứng minh cho đức công chính mà Chúa đã khen ngợi: “ trong thế hệ nầy Ta thấy con là người công chính duy nhất trước mặt Ta” (1). (Theo kích thước của những phần đoàn thám sát chiếc tàu quay phim được vào hai năm 2008 và 2009 trên núi Ararat, thì chiếc tàu có lẽ lớn hơn kích thước sách Sáng Thế ghi chép).

Với kỹ thuật đẽo gỗ và khả năng của người ta vào thời ấy, chắc chắn Noah phải tốn rất nhiều thời gian để đốn gỗ và vận chuyển về nơi đóng chiếc tàu. Vì gỗ cây tùng bách được dùng để đóng tàu có thớ thẳng, có lẽ người thời ấy đã chẻ mỗi cây gỗ tươi vừa đốn thành nhiều miếng ván thô trước khi đẽo thành các tấm ván phẳng để đóng tàu. Hơn nữa Noah cũng mất nhiều thời gian thu góp lương thực cho số thú vật sẽ ở chung trong chiếc tàu với gia đình ông. Theo lời truyền khẩu, Noah đóng chiếc tàu trong 120 năm; nếu vậy thì Noah phải bắt đầu đóng tàu năm 480 tuổi. Sách Jasher ghi rằng vợ của ba con trai ông đều là con gái của Eliakim, cháu của Methuselah, mà ông cưới cho họ lúc ông đã 595 tuổi (Jasher 5:35).

Vâng lời Chúa đóng một chiếc tàu để cứu gia đình mình khỏi cơn nước lụt mà ông chưa bao giờ thấy hoặc biết, điều đó đòi hỏi Noah phải có đức tin rất lớn. “Bởi đức tin, Nô-ê được Chúa cảnh báo về những việc chưa thấy, và ông thành tâm kính sợ, đóng một chiếc tàu để cứu cả nhà mình. Bởi đó ông lên án thế gian và trở nên người thừa kế sự công chính đến từ đức tin vậy” (Hê-bơ-rơ 11:7). Khi Noah và cả gia đình vào tàu cùng với tất cả các loài thú vật, chim trời được Chúa sai đến thì ông đã được 600 tuổi. Bảy ngày sau khi Đức Chúa Trời đóng cửa tàu, nước lụt bắt đầu xảy ra (6–10). Đó là ngày 17 tháng 2 năm thứ 600 của đời Nô-ê (11); tức là năm 1656 kể từ ngày Adam được Chúa dựng nên từ bụi đất.

Chẳng phải Noah chỉ sống công chính, mà ông còn truyền giảng về sự công chính (2Phierơ 2: 5). Như vậy, trong suốt thời gian đóng chiếc tàu, Noah không ngừng rao giảng về sự công chính cho thế hệ đồng thời với ông, mà khoảng thời gian ấy có thể kéo dài tới 120 năm. Nhưng không ai chịu nghe ông cả. Sự kiện ấy chứng tỏ quyết định của Đức Chúa Trời trừng phạt thế gian là không sai lầm. Và lời Ngài xác nhận rằng Noah là người công chính duy nhất thì hoàn toàn chính xác. Trước đó, Enoch ông tổ ba đời trước Noah, và bảy đời sau Adam cũng rao giảng về sự công chính. Sách Jubilees 4:17–18 chép rằng Enoch là người đầu tiên được dạy đặt chữ viết và học thức, biết tính mùa, năm và tháng cùng chép lời chứng thành sách.

Sau khi Methuselah qua đời trong năm thứ 600 của đời Noah, thì Noah được lệnh đem cả gia đình của ông vào chiếc tàu đã đóng xong. Cả sách Sáng-Thế lẫn hai sách ngoại truyện, là Jubilees Jasher, đều mô tả giống nhau: “Các nguồn của vực lớn nổ tung, và các cửa đập trên trời mở toang. Mưa trút xuống đất bốn mươi ngày và bốn mươi đêm” (11–12). Riêng sách Jasher chép là đúng vào ngày Chúa cho mưa đổ xuống đất, thì toàn trái đất rung chuyển kịch liệt, tất cả các nguồn nước dưới đất vỡ ra làm nước trào lên, các hiện tượng mà loài người chưa bao giờ trải qua (Jasher 6:11). Thêm vào đó, các cửa đập trên trời cũng mở ra cho nước tuôn xuống. Chi tiết đó cũng khiến người đọc thắc mắc nhiều, bởi vì trên không trung chẳng có đập nước nào hết.

Nhưng nếu đọc lại sự ghi chép về ngày thứ nhì và ngày thứ ba của cuộc sáng tạo, thì Đức Chúa Trời khiến “phải có một cái vòm giữa khối nước để phân cách nước ở dưới vòm với nước ở trên vòm. …… nước dưới bầu trời phải tụ lại một nơi …” (Sáng-Thế 1:6,9). Nghĩa là nước phía trên vòm trời bắt đầu tuôn xuống đất qua hiện tượng trời mưa được cho là các đập nước ở trên trời. Tuy nhiên, nguồn nước chính tạo thành cơn lụt là khối lượng nước rất lớn bao phủ toàn thể trái đất trước khi Chúa dựng nên thế gian, theo lệnh của của Chúa, nước đã rút xuống những túi nước ngầm cực lớn bên dưới mặt đất, bây giờ bởi sức ép kinh khủng của các trận địa chấn dữ dội, nước đã phun lên, mà Kinh-thánh mô tả chúng như “các nguồn vực lớn nổ tung” (11).

Vì nước phủ khắp mặt đất suốt một trăm năm mươi ngày (24), cho nên chẳng sinh vật nào thở khí trời còn sống được cả. Với thời gian khá dài hơn 16 thế kỷ, với tốc độ sinh sôi nẩy nở của loài người không hạn chế, thì dân số cả thế giới lúc ấy có thể đã lên tới vài trăm triệu người; nhưng ngoài gia đình Noah thì tất cả đều đã bị tiêu diệt trong cơn hồng thuỷ. Tai hoạ kinh hoàng ấy đã xảy ra cách nay nhiều ngàn năm trước, dù nhiều người đời nay không tin nó đã diễn ra. Chúng ta tin vì xác chiếc tàu vẫn còn bị kẹt trên sườn núi Ararat. Nó vẫn là bài học hết sức bổ ích cho chúng ta là con cái Chúa. Vì ngày nay, Chúa đã ban một cách thức rất an toàn để tránh tai hoạ là mối liên hệ tương giao thân mật với Đức Chúa Jesus. Đáp ứng hay không là quyết định của mỗi người.

ThoiTaoThienLapDia13.docx

MS CTB