Thời Tạo Thiên Lập Địa, 14

1Phierơ 3:20–21

“… những kẻ thuở trước không vâng phục Đức Chúa Trời, khi Ngài nhẫn nhục chờ đợi trong thời Nô-ê, suốt thời gian chiếc tàu được đóng. Trong tàu chỉ một số ít, tổng số là tám người, được cứu khỏi nước. Báp-têm ngày nay là biểu tượng của điều đó để cứu anh em; báp-têm không phải là sự cất bỏ ô uế khỏi thân thể, mà là lời nguyện ước với Đức Chúa Trời từ một lương tâm trong sáng, qua sự sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ.

Chiếc tàu của ông Noah tấp trên sườn núi Ararat và kẹt ở đó cho tới ngày nay. Gia đình của ông thoát khỏi cơn huỷ diệt của nạn lụt kinh hoàng. Có lẽ trước nạn lụt, gia đình ấy chưa bao giờ đặt chân tới sườn núi nầy. Sứ đồ Phierơ viết rằng việc gia đình Noah được cứu khỏi nạn nước lụt là biểu tượng của phép báp têm bây giờ (1Phierơ 3:20–21). Ý nghĩa tâm linh nầy rất sâu nhiệm và mới lạ. Sau khi tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa, thoát khỏi viễn ảnh linh hồn bị huỷ diệt, tâm linh của người tin Chúa được Ngài đưa tới một khung cảnh hoàn toàn mới, giống như gia đình Noah sau cơn lụt. Vì Chúa đặt vào trong người tin một tấm lòng mới, gọi là sự sanh lại, với một thế giới quan khác hẳn cách trước kia người ấy vẫn quan niệm về đời sống ở trần gian.

Trong thế giới quan mới nầy mọi sự đều hoàn toàn thay đổi. Người ấy bắt đầu giao du với một nhóm bạn bè mới là tín hữu trong Hội Thánh. Sở thích, thói quen, ngôn ngữ, và cách cư xử của họ khác hẳn cộng đồng người vẫn ngụp lặn trong tội lỗi. Loại âm nhạc họ ưa thích hoàn toàn không liên quan gì tới các ca khúc uỷ mị hay thô tục, mà là thánh ca tôn vinh thờ phượng Chúa. Chỉ cần một thời gian ngắn, tân tín hữu sẽ cảm thấy loại âm nhạc hay hình thức giải trí trước đây trở thành khó nghe và không thích hợp với sự sống mới trong lòng. Những chuyện khôi hài tục tĩu trước kia vốn làm họ thích chí, bây giờ trở thành quá trơ trẽn và nhảm nhí khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu. Không phải lúc nào chúng ta cũng nhận ra sự thay đổi tận gốc nầy.

Lúc mới theo Chúa, tân tín hữu không biết phải làm gì. Khi dự các buổi nhóm của Hội-Thánh họ không biết phải làm sao cho đúng khuôn phép. Do đó, người mới tin chỉ biết quan sát những người cũ xem cử chỉ của họ để bắt chước hành động theo. Tân tín hữu cũng bắt chước các ngôn từ mới, cách những người cũ lật Kinh-thánh, hoặc cách họ nói chuyện với nhau. Phần đông đều tin rằng mọi điều những người cũ tin tưởng hay hành động là đúng. Vì thế, ít khi họ bạo dạn nêu ra những thắc mắc mà họ có. Lâu dần, những thắc mắc chưa được giải đáp ấy trở thành những cái bẫy hoặc nguyên nhân khiến cho đời sống tâm linh bị nghẹt ngòi. Nhưng nếu tân tín hữu được gia nhập một Hội Thánh có sự dạy dỗ của Đức Thánh Linh, thì họ sẽ vững vàng trong đời sống đạo.

Đức Chúa Trời phán với Nô-ê: ‘Con hãy ra khỏi tàu cùng với vợ, các con trai và các con dâu mình. Hãy đem ra khỏi tàu các sinh vật đã ở với con, là những loài xác thịt như chim, các loài thú, các loài bò sát trên đất, để chúng sinh sôi nẩy nở và gia tăng gấp bội trên đất’” (Sáng Thế 8:15–17). Ra khỏi chiếc tàu, gia đình Noah phải đối diện với một tình thế hoàn toàn mới. Thế giới bây giờ chỉ có gia đình ông là loài người. Vừa nghe tiếng Chúa chỉ dẫn, Noah và gia đình vội ra khỏi chiếc tàu và đưa hết các loài thú ra ngoài. Có lẽ trong khoảng thời gian đầu chuẩn bị cho cuộc sống mới, gia đình ông Noah chỉ ở quanh quẩn gần bên chiếc tàu. Việc đầu tiên là ông dâng tế lễ thiêu để tạ ơn Chúa (Sáng Thế 8:20). Đức Chúa Trời thì quyết định sẽ không vì loài người mà nguyền rủa đất.

Ta sẽ chẳng bao giờ vì loài người mà nguyền rủa đất nữa, dù tâm địa của loài người vẫn xấu xa từ lúc còn niên thiếu. Ta sẽ không bao giờ tiêu diệt các loài sinh vật như Ta đã làm nữa. Ngày nào quả đất còn, thì mùa gieo giống và gặt hái, mùa lạnh và nóng, mùa hạ và mùa đông, ngày và đêm, sẽ chẳng bao giờ chấm dứt” (Sáng Thế 8:21–22). Sứ đồ Phierơ cho biết “Trời đất hiện nay đã được dành cho lửa, và được giữ lại cho đến ngày phán xét và huỷ diệt những kẻ vô luân” (2Phierơ 3:7). Chúa không nói trái đất sẽ còn vĩnh viễn, mà ngày nào quả đất còn, thì thời tiết vẫn xoay vần theo trật tự như Ngài đã thiết lập. Dù cho giới vô thần và thế giới ngoại đạo cứ nghi ngờ cho rằng sự kiện đại hồng thuỷ chắc đã không xảy ra, nhưng họ không giải thích nổi các dấu vết cơn lụt.

Người ta đặt ra các giả thuyết để giải thích cho hiện tượng có các hồ nước mặn trên vùng núi cao, gọi là “thời kỳ biển tiến.” Ngoài những chuyện kể dân gian của mọi chủng tộc về việc tổ tiên họ là hai người sống sót sau cơn nước lụt lớn nhờ trôi nổi trên một chiếc thuyền, hoặc ngổi trong trái bầu khổng lồ, thì có những chứng cớ vật chất rất nghịch lý không ai giải thích được.Tờ ‘Journal Lithosphere‘ ngày 27/8/2014 đăng một tin ngắn về hiện tượng ở vùng núi Colorado không giải thích nổi là: Một khối sa thạch (sandstone) khổng lồ nằm lọt giữa khe hở của vùng đá hoa cương. Hai loại đá nầy không bao giờ thành hình chung với nhau.

Các nhà nghiên cứu tin rằng phải có một tai hoạ kinh hoàng như cơn đại hồng thuỷ hoặc trận động đất khủng khiếp mới đẩy được khối sa thạch, có gốc gác giống như sa thạch ở California hoặc Grand Canyon, lên trên dãy núi đá hoa cương ở Colorado, lọt vô giữa một vùng toàn đá hoa cương như vậy. Vì người ta đã tìm được chiếc tàu trên sườn núi Ararat như Kinh Thánh đã tường thuật nơi gia đình Noah ra khỏi chiếc tàu, thì chắc chắn trận đại hồng thuỷ đã thật xảy ra, mặc cho giới vô đạo nghi ngờ. Chúng ta chẳng những tin lời Kinh Thánh là xác thực, mà còn được thấy các hình ảnh của những phòng trên tàu được quay phim. Vì nhiều sách cổ đã xác nhận việc biến cố ấy đã xảy ra, nên chúng ta tiếp tục giữ vững lòng tin vào Đức Chúa Trời.

Những tín hữu thật lòng tin Chúa và đã chịu phép báp têm thì giống như gia đình Noah được thoát khỏi cơn đại hồng thuỷ giết chết hết nhân loại. Và cũng giống như họ sống một khung cảnh hoàn toàn mới, chúng ta bước đi theo Chúa với nhân sinh quan mới của những người không còn bị trói buộc bởi thói tục của thế giới vô đạo nữa. Ai đã biết rằng mình đã được giải thoát khỏi thế giới cũ nhơ nhớp và biết con đường mình đang đi là thánh sạch, thì không còn vương vấn các thói tục hoặc những ý thích ô uế của trần gian nữa. Hãy cẩn thận bước đi trên con đường thánh hoá, đừng để bị lôi cuốn trở lại đường xưa lối cũ không có lối thoát.

ThoiTaoThienLapDia14.docx

MS CTB