Thời Tạo Thiên Lập Địa, 09

Sáng Thế Ký 4:17–22

Sau khi Abel bị Cain giết chết, và Cain phải dời về đất Nod ở phía đông Eden, lúc Adam được 130 tuổi (5:3), bà Eva lại sinh một con trai khác giống y hệt Adam và đặt tên là Seth (4:25). Không ai biết Seth kém Cain bao nhiêu tuổi, vì không ai biết bao nhiêu năm trải qua từ ngày Eva được tạo thành tới khi bà sinh con đầu lòng là Cain. Vì Eva là người duy nhất có thể sinh ra loài người vào lúc đó; cho nên, vợ mà Cain cưới phải là em gái của ông (4:17). Lúc ấy loài người còn rất hiếm hoi, chắc chắn anh em trong gia đình phải kết hôn với nhau để sinh con cháu. Dòng dõi của Cain sinh ra được tính thành một nhánh riêng biệt, không được kể như dòng chính của Adam nữa. Hơn nữa, vì tên của những người nữ không được nhắc đến trong gia phả, không ai biết hôn nhân của người thời ấy như thế nào.

Kinh-thánh chỉ ghi vắn tắt gia phả của dòng Cain tới thời Jabal, Jubal và Tubal-Cain. Loài người tới thời đó đã tản ra sinh sống ở nhiều vùng khác nhau, vì các nguồn lương thực thuở ban đầu đã cạn dần; đất canh tác phải mở rộng để đủ nuôi dân số ngày càng gia tăng. Có lẽ vào thời đó loài người chưa biết cất nhà để ở, nên rất có thể hầu hết đều cư ngụ trong các hang động thiên nhiên. Ai đã dạy cho Jabal sống trong lều trại và chăn nuôi gia súc? Ai dạy cho Jubal sáng chế các nhạc khí; và ai dạy Tubal-Cain “rèn các loại dụng cụ bén bằng đồng và sắt” (4:18–22)? Những chi tiết trên cho thấy loài người đã đạt các bước văn minh rất dài trong khoảng thời gian chừng sáu thế hệ, khác xa lịch sử văn minh của loài người nhiều ngàn năm về sau.

Theo lý thuyết, thời gian tiến triển văn minh của loài người cần phải hàng ngàn năm. Nhưng Kinh-Thánh cho biết sáu thế hệ sau ông tổ Cain, thì dòng dõi ông đã biết rèn các dụng cụ và vũ khí bằng đồng và bằng sắt rồi. Như thế, phải có ai dạy cho họ. Theo vài áng văn cổ của người Do-thái không được kinh điển vào Kinh-Thánh, có vài chi tiết rất đáng chú ý khi nghiên cứu vấn đề nầy. Sách cổ Jubilees ghi rằng vào thời ông Mahalalel (sau Seth bốn đời) sinh con trai thì đặt tên là Jared (5:15), nghĩa là “sẽ giáng xuống.” Sách đó giải thích sở dĩ ông đặt tên con trai mình như vậy, là vì vào lúc ấy các thiên sứ từ Chúa được sai xuống trần để dạy cho con cái loài người biết thực hiện sự nhận định các điều quan trọng và điều công chính trên mặt đất.

Các thiên sứ ấy được gọi là những vị “Canh Giữ” (Watchers). Sách cổ Enoch cho biết những vị thiên sứ nầy đã chỉ dẫn cho loài người khám phá ra những việc họ chưa biết. Vì Adam với Eva là thuỷ tổ loài người, sau khi sinh Seth, ông bà còn sinh thêm nhiều con trai con gái (5:4), cho nên dù sau nầy loài người có nhiều dòng tộc, họ cũng đều từ một gia đình mà ra. Seth phải cưới chị hay em gái của ông làm vợ và sinh ra Enosh. “Từ đó, người ta bắt đầu cầu khẩn danh Đức Jehovah” (4:26). Câu nầy trên nguyên văn tiếng Hebrew khiến các thần học gia tranh luận. Bởi vì tới đời Môise, Danh Đức Jehovah (Yahweh) mới bày tỏ cho người Do Thái biết (Xuất Ai-cập 3:15; 6:2–3).

Các nhà thần học giải thích rằng loài người bắt đầu gọi, hay chế tác ảnh tượng các thiên thể trên trời làm thần của họ. Nghĩa là người ta bắt đầu hướng về những thứ mà họ tôn làm thần để cầu khẩn các thần ấy. Về vấn đề nầy, một số thần học gia trích dẫn vài phân đoạn của sách Enoch, một sách được người Judah dùng vào thời Cựu-Ước và Hội-Thánh ở vài thế kỷ đầu của thời Tân-Ước có trích dẫn hoặc đề cập tới (Jude 14); nhưng về sau sách ấy bị các học giả Do-thái loại bỏ, không kinh điển vào Kinh-Thánh Cựu-Ước nữa. Không phải ông Enoch, người đồng đi với Đức Chúa Trời (5:24), viết sách ấy, mà là người đời sau viết lại. Cũng như Môi se viết hầu hết Ngũ Kinh, nhưng phần cuối do người vô danh hoàn tất.

Cháu bảy đời của Cain bắt đầu biết chế tạo nhạc cụ và rèn dụng cụ bằng đồng và sắt. Jared là cháu năm đời của Seth sinh ra Enoch, Enoch là cha của Methuselah. Methuselah là người đồng đời với Jubal và Tubal-Cain, những người được các đấng Canh Giữ dạy cho những điều loài người chưa thể biết được. Các thiên sứ Teraphim được sai xuống trần vào đời ông Jared để dạy loài người những điều họ không thể biết một cách tự nhiên. Các vị ấy vì mê sắc đẹp đàn bà nhân loại nên sa ngã và đã tạo nên sự bại hoại khắp nơi dẫn đến tai hoạ khủng khiếp là cơn đại hồng thuỷ.

Vài chi tiết về chuyện các thiên sứ sa ngã trong sách Enoch đã được các nhà thần học dùng làm bối cảnh để giải thích cho tình trạng tội lỗi và sự gian ác của loài người lan tràn trước thời đại hồng thuỷ. Theo họ, thì nhiều người trên đất đã tạc hình tượng các vị thiên sứ ‘Canh-Giữ’ để thờ lạy, khiến họ bị sa ngã. (Chúng ta sẽ suy xét và nhận định các lý luận trên khi xem xét phần đầu của đoạn 6 sách Sáng Thế). Không ai biết rõ lý do tại sao Adam và các con cháu của ông đã đặt tên cho con trưởng nam như họ đã đặt. Đức Chúa Trời đặt tên người đầu tiên là Adam, nghĩa là ‘người.’ Seth có nghĩa là ‘được định.’ Enosh con của Seth có nghĩa là ‘phải chết.’ Enosh đặt tên con mình là Kenan, nghĩa là ‘khổ đau.’ Kenan đặt tên con là Mahalalel, nghĩa là ‘Đức Chúa Trời đáng chúc tụng.’ Mahalalel đặt tên con là Jared, nghĩa là ‘sẽ giáng xuống.’

Con của Jared tên là Enoch, nghĩa là ‘dạy dỗ.’ Con của Enoch là Methuselah, nghĩa là ‘sự chết của người sẽ đem đến.’ Methuselah đặt tên con là Lamech, nghĩa là ‘sự tuyệt vọng.’ Lamech đặt tên con là Noah, có nghĩa là ‘nghỉ ngơi và an ủi.’ Noah là thế hệ cuối cùng của thời các tổ phụ trực tiếp từ dòng dõi Seth, trước khi Đức Chúa Trời quyết định đổ cơn đại hồng thuỷ xuống trái đất để tiêu diệt hết loài người đã bị ô nhiễm, không còn thuần chủng. Nếu ghép lại tất cả các tên của 10 đời tổ phụ từ Adam tới Noah thành một câu; rồi nối nghĩa của các tên ấy đã được ghép lại, người ta thấy đó là một thông điệp vô cùng huyền nhiệm từ Đức Chúa Trời cho biết trước chương trình của Ngài đối với trần gian. Câu ấy như sau:

“Adam – Seth – Enosh – Kenan – Mahalalel – Jared – Enoch – Methuselah – Lamech – Noah.” Thì câu ấy là: “Người–đã được định–phải chết–(và) khổ đau. – Đức Chúa Trời đáng chúc tụng–sẽ giáng xuống –dạy dỗ. –Sự chết của Người sẽ đem đến–(cho người) tuyệt vọng–(được) nghỉ ngơi và an ủi.” Từ câu nầy, chúng ta nhận ra Đức Chúa Trời đã phán trước về Tin Mừng qua các tên những tổ phụ của các dòng dõi của lời hứa. Có nghĩa là gia phả từ Adam đến Noah là một lịch sử được định trước, mà trong đó những tên của các tổ phụ là các ký hiệu rất bí hiểm trong một chương trình Đức Chúa Trời sẽ thực hiện để hoàn thành kế hoạch cứu chuộc nhân loại mà Ngài đã định sẵn trước khi sáng thế.

Hơn nữa, hãy nghiên cứu về ông Methuselah, người sống lâu nhất từ xưa tới nay, 969 tuổi (5:27), thì sẽ thấy ý nghĩa của tên ông là lời tiên tri về một sự kiện vô cùng trọng đại diễn ra vào năm ông qua đời. Methu ra từ chữ Meth, nghĩa là ‘chết.’ Selah được lấy từ chữ Shalak, nghĩa là ‘được sai đến.’ Như vậy, ý nghĩa của tên Methuselah thật rõ ràng là vào năm ông chết, sự phán xét được sai đến. Nếu chúng ta tính toán số năm, lúc cơn đại hồng thuỷ diễn ra Noah được 600 tuổi. Năm ấy Methuselah qua đời. Lamech, con của ông, đã chết trước đó năm năm. Như thế, không vị tổ phụ nào có tên trong thông điệp bí hiểm đó bị tiêu diệt trong tai hoạ đại hồng thuỷ.

ThoiTaoThienLapDia09.docx

MS CTB